[Mấy Bình Luận Này Có Thể Đứng Đắn Chút Không Vậy?_] Chương 7

 【Đại hội mèo chó bắt đầu rồi!】

【Công bị thương còn phải tiếp tục liều mạng làm việc, quay đầu lại phát hiện cả nhà từ người đến chó đều không nhận mình nữa.】

【Còn không phải do công khuân gạch dữ quá, lỡ dùng sức mạnh quá nên trật khớp tay sao.】

【Đúng là người tàn nhẫn, trật khớp rồi tự “rắc” một cái nắn lại luôn, nhưng hai hôm nay làm việc rõ ràng không còn linh hoạt nữa.】

【Linh hoạt kiểu gì nổi? Thuốc xoa bóp còn chẳng có, giá mà nam phụ mang thuốc tới cho hắn thì tốt rồi.】

Sự chú ý của tôi dần bị đám bình luận kéo đi.

Hóa ra Sở Phù Sinh bị thương rồi?

Vậy gần đây hắn giặt quần lót cho tôi kiểu gì?

【Nam phụ đừng nghĩ nữa, tôi đương nhiên sẽ không nói cho cậu biết hắn ngậm trong miệng để giặt đâu.】

Tôi: “?”

Động tác kỹ thuật cao gì vậy trời?

【Theo tôi thì nam phụ nên mang thuốc qua, đánh úp hắn một phen.】

【Bị nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối, kiểu người hiếu thắng như công chắc chắn sẽ thấy mất mặt, biết đâu vì giữ sĩ diện mà bỏ đi luôn tại chỗ.】

【Đúng đó, hắn chắc chắn sẽ không ôm thuốc rồi khóc thút thít kiểu “vợ mang thuốc cho mình, em ấy yêu mình quá” đâu.】

【Có lý! Như vậy nam phụ chẳng phải càng tiến gần hơn tới việc bị vứt bỏ sao!】

【Dù sao nam phụ cũng không thích công, bị bỏ rơi sớm ngày nào tự do sớm ngày đó!】

【Nam phụ đi đi, bọn tôi lừa cậu bao giờ chưa?】

Tim tôi khẽ động.

Tôi lục tung cả nhà lên, cuối cùng tìm được một chai rượu thuốc trị bong gân.

9

Đường núi rất khó đi.

Nơi Sở Phù Sinh làm việc còn xa hơn tôi tưởng.

Lần theo chỉ dẫn của đám bình luận, lúc tôi tìm được người thì mặt trời đã sắp lặn.

Đến giờ hắn thường về nấu cơm tối rồi.

Công trường lần lượt có người tan ca.

Tôi đi ngược dòng người vào bên trong.

Cuối cùng cũng tìm được hắn.

Dưới ánh chiều vàng óng, Sở Phù Sinh mặc chiếc áo ba lỗ đen bó sát người, một tay vác hai bao xi măng, tay còn lại buông thõng mất tự nhiên bên cạnh.

Trước ngực sau lưng đều đã bị mồ hôi thấm ướt.

Đường nét cơ bắp dưới ánh nắng như phủ một tầng vàng nhạt.

Tôi nhìn đến ngẩn người thì vai bỗng bị ai đó vỗ hai cái.

Giật mình run lên.

Tôi quay đầu, thấy miệng người kia đóng mở liên tục, miễn cưỡng nhận ra vài khẩu hình, hình như đang hỏi tôi đến tìm ai.

Tôi quay lại, định chỉ về phía Sở Phù Sinh.

Nhưng nhìn kỹ mới phát hiện hắn đã không còn đứng ở đó nữa.

Tôi há miệng, phát ra vài âm thanh vụn vặt.

Người kia lộ vẻ khó hiểu, không để ý tôi nữa.

Tôi cau mày, cũng mặc kệ, tùy tiện đi về phía trước.

Cuối cùng cũng tìm được người dưới một bức tường đổ nát.

Trong tay hắn cầm một xấp tiền đỏ, đang cúi đầu đếm cẩn thận.

Tôi chỉnh lại biểu cảm, cố làm ra vẻ khó chịu khinh thường.

“Sở Phù Sinh, anh…”

Hắn không để ý tôi.

Trong tầm mắt bỗng xuất hiện thêm một người khác, mang đôi giày thể thao trắng lạc quẻ.

Sở Phù Sinh nhìn về phía người đó.

【Toang rồi, sao nam chính thụ lại đột nhiên xuất hiện vậy?】

【Tôi đi xem thử rồi, dạo này công khuân gạch nhanh quá, lỡ kéo đầy thanh tiến độ làm việc nên nam chính thụ xuất hiện sớm hơn cốt truyện.】

【Đệt?】

【Đứa nào nghĩ ra chuyện bảo nam phụ mang thuốc tới vậy! Ban chết hết đi!!!】

À.

Nam chính thụ à.

Chai rượu thuốc tôi cầm suốt cả quãng đường, giờ vậy mà đã hơi ấm lên rồi.

Tôi cúi đầu nhìn nó, bật cười lạnh.

Sau đó giơ tay ném mạnh ra ngoài.

“Choang” một tiếng giòn tan, chất lỏng màu nâu đỏ bắn tung tóe khắp nơi.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘