[Mấy Bình Luận Này Có Thể Đứng Đắn Chút Không Vậy?_] Chương 9

 “Tạ Cữu, để em ở đây một mình, em sẽ suy nghĩ lung tung. Em nhất định phải đi cùng tôi.”

Tôi: “? Anh nghe không hiểu tiếng người à! Tôi nói tôi không đi!”

Sở Phù Sinh đột nhiên bế thốc tôi lên vai.

Mấy bước đã vào tới phòng.

Trời đất quay cuồng, tôi bị ném lên giường.

Sở Phù Sinh đen mặt.

“Ừ, nghe không hiểu. Tôi đi nấu cơm tối đây, em ngoan ngoãn ở lại, mai cùng đi.”

Những lời tôi nói hoàn toàn bị hắn xem như gió thoảng bên tai.

Dù giờ có sa sút thế nào, tôi cũng đã làm đại thiếu gia gần hai mươi năm.

Từ nhỏ tới lớn nào từng chịu uất ức kiểu này?

Sở Phù Sinh còn chưa phát tài mà đã ngang ngược đến vậy rồi?

Tôi tức chết mất.

Vớ lấy gối ném mạnh vào lưng hắn.

“Sở Phù Sinh mẹ nó anh cút đi! Cả đời này tôi cũng không muốn gặp lại anh nữa!”

Bước chân hắn khựng lại.

Lúc nhấc chân lần nữa, lại trở nên vô cùng kiên định, như thể đã hạ quyết tâm gì đó.

11

【Haizz, vốn dĩ định giấu mãi không nói. Điếc câm điếc câm… đều là điếc trước rồi mới câm.】

【Không nghe được âm thanh quá lâu, sẽ quên mất cách nói chuyện.】

【Từ lúc nam phụ gặp chuyện đến giờ đã lâu như vậy, giọng nói sớm đã biến dạng rồi. Ban đầu chỉ là không khống chế được âm lượng, giờ mở miệng gần như không còn tiếng nữa, cố hét lên cũng chỉ thành âm điệu lộn xộn.】

【Chỉ có mình công nghe hiểu, ngay cả bọn tôi cũng phải xem phụ đề đây này.】

Tôi bỗng thấy toàn thân mất sức.

Cả người ngã phịch xuống ghế.

Rất nhiều chi tiết mơ hồ không hiểu nổi trong đầu cuối cùng cũng sáng tỏ.

Vì sao Sở Phù Sinh không cho tôi ra ngoài nhiều.

Vì sao hôm nay lúc đi tìm hắn, người công nhân hỏi đường kia lại đầy vẻ khó hiểu.

Vì sao Sở Phù Sinh không nghe thấy tôi gọi hắn.

Thì ra… là vì tôi không nói được nữa rồi.

Tôi nhìn bóng lưng Sở Phù Sinh đang tất bật thu dọn hành lý.

Đột nhiên nhớ tới lần đầu gặp hắn.

Khi đó hắn còn ít nói hơn bây giờ, đến mức tôi từng cho rằng hắn là người câm.

Thế là tôi lén học ngôn ngữ ký hiệu.

Giấu mọi người, không biết moi đâu ra giáo trình, mười ngón tay cứ múa loạn trong không trung.

Còn tự cảm thấy mình học rất giỏi.

Cho đến một ngày Sở Phù Sinh đột nhiên xuất hiện, nói rằng ký hiệu tôi làm có nghĩa là:

“Đến một người giết một người, đến một người giết một người…”

Tôi giật mình.

Sau đó lại ôm bụng cười lớn.

Hóa ra hắn biết nói chuyện.

Ngôn ngữ ký hiệu cũng bị tôi quẳng ra sau đầu.

Còn bây giờ…

Tôi lần nữa giơ hai tay lên, dựa vào chút ký ức ít ỏi, vụng về khoa tay trong không trung.

Tôi không muốn biến thành một kẻ điên chỉ biết gào khóc mất kiểm soát.

12

Hôm sau, tôi vẫn bị Sở Phù Sinh kéo lên máy bay.

Còn đi cùng nam chính thụ kia nữa, ba người ngồi cùng một hàng.

Hai người họ trò chuyện rất vui vẻ, như thể cả đời chưa từng được nói chuyện vậy.

Tôi phiền muốn chết.

Trong đầu rối như tơ vò, cuối cùng dứt khoát chống đầu ngẩn người.

Cơn buồn ngủ dần kéo tới.

Cho đến khi một bàn tay to rộng ấm áp nhẹ nhàng đỡ lấy má tôi.

Cơn buồn ngủ hoàn toàn ập xuống.

Tôi ngủ thiếp đi.

Lúc tỉnh lại, người đã ở khách sạn rồi.

Đầu giường đặt một chiếc điện thoại mới.

Là Sở Phù Sinh mua cho tôi, mọi thứ bên trong đều đã cài đặt xong, danh bạ cũng thêm đầy đủ — chỉ có duy nhất một mình hắn.

Hắn nói phòng hắn ở ngay bên cạnh, có chuyện gì cứ gọi hắn.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘