1
Từ nhỏ tôi đã là một cậu ấm thích làm mình làm mẩy.
Sau tai nạn xe khiến tôi bị điếc, tính tình càng thất thường hơn.
Bị đưa về quê dưỡng bệnh, bên cạnh tôi chỉ còn lại một vệ sĩ câm.
Tôi ghét hắn.
Lúc đám bình luận kia xuất hiện…
Tôi đang ép Sở Phù Sinh liếm chân cho mình.
Người đàn ông quỳ một gối dưới đất, gần như thành kính nâng đôi chân tôi trong tay. Hàng mi dài phủ bóng lên sống mũi cao thẳng.
Chóp mũi hắn khẽ chạm lên mu bàn chân gầy gò tái nhợt của tôi.
Chỉ thiếu chút nữa là hôn xuống.
Một cảm giác xấu hổ kỳ lạ bỗng tràn ra khắp người.
Tôi mất tự nhiên rụt chân lại.
Ngay lúc ấy, trước mắt đột nhiên hiện ra vô số dòng chữ.
【Cứ để hắn liếm đi, nam chính công tức đến tim đập tăng tốc rồi kìa.】
【Bắt đại lão tài chính tương lai liếm chân mình, sau này có ngày cậu ta sẽ hối hận.】
【Sau này bị liếm chỗ khác thì đừng khóc nhé.】
【Nam phụ à, giờ dừng lại vẫn còn kịp! Sau này cậu có muốn dừng cũng không được đâu!】
Đại lão tài chính?
Ai cơ?
Sở Phù Sinh?
Tôi cau mày nhìn hồi lâu, cuối cùng cũng hiểu đầu đuôi câu chuyện.
Hóa ra tôi chỉ là một nam phụ pháo hôi trong tiểu thuyết.
Xinh đẹp nhưng độc ác.
Tác dụng lớn nhất chính là không ngừng gây sự, không ngừng hành hạ nam chính công, giúp hắn rèn luyện ý chí kiên cường, tiện thể làm nền cho sự dịu dàng thấu hiểu của nam chính thụ.
Không bao lâu nữa…
Hai người họ sẽ gặp nhau, lâu ngày sinh tình.
Còn nam chính công cuối cùng cũng chịu hết nổi tôi, quyết định rời đi.
Từ đó sự nghiệp hắn thăng tiến như diều gặp gió, tình cảm với thụ cũng phát triển thần tốc, hoàn toàn quên sạch tôi ra sau đầu.
Kết cục của tôi cũng rất đơn giản.
Sau khi hắn rời đi, tôi không thích nghi nổi, lại ghen ghét nam chính thụ, trong lúc tức giận đã ra tay làm hại đối phương.
Rồi bị nam chính công nổi điên ch/é/m ch/ế/t, ném xuống biển cho c/á ă/n.
Đúng lúc ấy, đám bình luận lại hiện ra.
Mục đích của chúng chính là khiến tôi sớm bị bỏ rơi, sớm cho “hạ màn”.
【Haizz, nếu không bắt hắn liếm chân thì tốt rồi, biết đâu còn sống thêm được ít lâu.】
【Pháo hôi thì độc ác thật, nhưng đẹp quá đi mất.】
【Thôi thôi, nghe lời được thì đâu còn gọi là pháo hôi nữa.】
【Dù sao pháo hôi cũng chẳng thích công, chi bằng quậy thêm chút rồi mau xuống sân khấu, nhường chỗ cho thụ đi!】
【Vậy bắt đầu từ vụ liếm chân trước nhé! Nhưng tôi thấy pháo hôi hình như định rút chân lại kìa~】
【Tiếc ghê, vốn dĩ liếm xong, lòng tự trọng của công bị chà đạp, hắn sẽ tức đến mức chảy nước miếng luôn đó.】
Tôi: “?”
Rút chân?! Không đời nào!!
Tôi lập tức đạp mạnh lên ngực Sở Phù Sinh, lạnh lùng nói:
“Còn không liếm? Muốn chết à?”
2
【Tôi đã bảo chiêu này hiệu quả mà!】
【Công mau liếm đi liếm đi! Qua cái làng này không còn cái quán nào nữa đâu, lần sau muốn liếm chẳng biết phải chờ đến bao giờ!】
【Liếm đi liếm đi! Liếm đến phát điên luôn rồi!】
Trong tiếng gào thét điên cuồng của đám bình luận, Sở Phù Sinh thật sự cúi đầu hôn lên chân tôi.
Đôi môi mỏng áp lên mu bàn chân, hơi thở ấm nóng phả lên da.
Ngứa ngứa.
Nhiệt độ trên mặt tôi tăng vọt.
Cuối cùng tôi vẫn rút chân về, hừ lạnh một tiếng.
“Biến.”
【Chỉ hôn chân trái thôi à? Chân phải không hôn nữa sao? Giá trị oán hận của công cứ thế tích lũy đó.】
【Nam phụ à, cậu cứ tiếp tục lắc đôi chân vừa dài vừa thẳng kia đi, công nhịn khổ chút cũng không sao đâu.】
【Nói rõ xem hắn đang nhịn cái gì đi.】
【Đương nhiên là ***(người dùng này đã bị cấm phát ngôn)】
【Tài khoản của bé hư kia tan biến như kem gặp nóng.】
【Vậy rốt cuộc công đang nhịn cái gì?】
【Trẻ con sang một bên chơi đi.】
【Đương nhiên là đang nhịn cơn giận chứ gì!】
【Đừng thấy lúc ra ngoài hắn lén liếm môi mà tưởng không sao, thật ra hắn tức chết đi được, tức đến mức miệng cũng muốn khóc luôn rồi.】
【Tên nam phụ này đúng là khó chiều, không liếm cũng giận mà liếm rồi vẫn giận.】
【Theo tôi thì nên bắt hắn liếm thêm vài cái nữa, tức chết hắn đi, như vậy tốc độ xuống sân khấu của cậu ta sẽ nhanh hơn.】
0 Nhận xét