Tôi như thường lệ gắp phần da gà khó ăn cho hắn, hắn cũng không dám từ chối.
Đổ rau mùi vào bát hắn, hắn lại bị tôi bắt nạt tới mức sắp khóc.
Cho tới khi có một cô gái tới xin phương thức liên lạc của tôi.
Tôi vui vẻ định đưa mã QR ra.
Chu Hổ đột nhiên chặn màn hình điện thoại tôi lại.
‘Không được.’
Hắn mặt không cảm xúc từ chối cô gái kia.
Mối nhân duyên đẹp của tôi lại bị hắn cắt đứt thêm một lần nữa.
Đồng thời tôi cũng chợt nhận ra.
Hình như chỉ cần không liên quan tới con gái, Chu Hổ sẽ mặc tôi bắt nạt thế nào cũng được.
Hắn đơn giản chỉ không chịu nổi việc có thằng con trai nào vượt mặt mình về sức hút thôi.
Đây là ghen tị thuần túy mà!
Ao cá lớn như vậy còn chưa đủ sao?!
Trên đường về trường, tôi và Chu Hổ tình cờ gặp một buổi bắn pháo hoa bên bờ sông.
Giữa đám đông còn có cả màn biểu diễn đánh hoa lửa.
Tôi nhón chân vươn cổ nhìn, Chu Hổ chủ động đề nghị:
‘Tôi cõng cậu xem.’
Nếu không liên quan tới con gái thì tôi có thể bắt nạt hắn mà…
Thế là tôi ngồi trên vai hắn, nhìn biểu diễn rõ mồn một.
Đang cưỡi vui vẻ, tôi đột nhiên nhìn thấy một bóng người quen thuộc trong đám đông.
Tôi ôm đầu Chu Hổ lén lút trượt xuống.
‘Sao không xem nữa?’
Chu Hổ đặt tôi xuống đất.
‘Tôi thấy cố vấn học tập rồi.’
Mặt tôi đỏ bừng.
Chu Hổ chẳng hề căng thẳng, cũng không né tránh chút nào.
Ngược lại hắn đỏ mặt, chậm rãi nắm lấy tay tôi.
‘Thấy cố vấn thì sao? Chúng ta đều là sinh viên đại học rồi, nếu bị thấy thì thừa nhận là được.’
Thừa nhận?
Thừa nhận tôi bắt nạt người ta tới tận đầu luôn à?
Thừa nhận tôi cưỡi lên cổ người khác xem biểu diễn?
Nói như thể người bị mắng không phải hắn vậy.
Tóm lại trong khoảng thời gian sau đó, tôi lại khôi phục việc bắt nạt Chu Hổ.
Hắn ăn cơm, tôi giật mất cái bánh bao hắn mới cắn một miếng.
Hắn uống sữa, tôi liếm sạch một giọt cuối cùng trong cốc hắn.
Hắn ngủ, tôi đặt đôi chân lạnh ngắt lên bụng hắn sưởi ấm.
Hắn còn bảo vừa hay giúp hắn hạ hỏa.
Tôi thấy hắn chỉ là không dám phản kháng nên tự tìm bậc thang xuống cho mình thôi.
Tôi cũng lười tranh luận với hắn.
Chu Hổ rất sợ tôi, lúc rửa chân cho tôi vẫn để mặc tôi đá lên ngực hắn.
Chỉ cần không liên quan tới con gái, tôi sẽ không có nguy cơ bị hôn nát miệng.
Cho nên tôi đi uống rượu với con trai.
Còn uống say bí tỉ.
Lúc Chu Hổ tìm được tôi, tôi cảm thấy mông mình lạnh toát.
10
‘Đi uống rượu sao không nói với tôi?’
‘Tại sao phải nói với cậu?’
‘Tại sao không báo cáo với tôi?’
Ơ hay lạ thật đấy.
‘Tại sao tôi phải báo cáo với cậu?’
‘Đi với ai?’
Đi với Giang Minh.
Nhưng dựa vào cái gì mà tôi phải nói cho hắn biết?
Mặt tôi hơi đỏ lên.
‘Cậu quản được chắc?’
Chu Hổ nắm lấy cổ tay tôi.
Tôi trợn mắt lườm hắn.
‘Đừng có động tay động chân nhé, coi chừng tôi đá cậu đấy!’
Nhưng vừa mới nhấc chân lên, Chu Hổ đã giữ luôn cả cổ chân tôi lại.
‘Cậu làm gì vậy? Thả tôi ra!’
Đúng lúc tôi đang bị hắn khống chế tới không thể động đậy, chuông vào lớp bỗng vang lên đúng lúc.
Tiết tự học này, giáo viên chiếu một bộ phim chống bạo lực học đường.
Tôi uống thuốc giải rượu Chu Hổ đưa, đầu óc dần tỉnh táo lại.
Nội dung bộ phim khiến người ta lạnh sống lưng.
Mỗi lần tới đoạn nghiêm trọng, tôi lại chột dạ quay đầu nhìn phản ứng của Chu Hổ.
Chu Hổ ngồi ở hàng cuối, vẻ mặt đầy tủi thân.
0 Nhận xét