[Bắt Nạt Bạn Cùng Phòng, Cậu Ta Lại Tưởng Tôi Yêu Đương Với Cậu Ta_] Chương 7

 Trời ơi, bình thường có phải tôi quá đáng lắm không?

Chu Hổ xem bộ phim này chắc chắn sẽ liên tưởng tới bản thân, sắp khóc luôn rồi.

Xem hết cả bộ phim, tôi bị tác động rất mạnh.

Nghe cố vấn nói về tuyên truyền chống bạo lực học đường xong, trong lòng tôi càng áy náy không chịu nổi.

Hành động của tôi nhất định đã gây ra tổn thương tâm lý rất lớn cho Chu Hổ.

Giờ nghỉ giữa tiết, tôi tìm Chu Hổ xin lỗi.

Quyết định cải tà quy chính.

‘Chu Hổ, xin lỗi, tôi không nên làm mấy chuyện đó.'

‘Tôi đã làm tổn thương cậu, là lỗi của tôi. Cậu muốn đánh muốn mắng gì cũng được, nhưng tôi chỉ mong cậu tha thứ.’

Tôi cúi đầu cắn môi.

Mắt Chu Hổ đỏ hoe.

‘Vậy sau này cậu đừng như thế nữa.’

Tôi thật sự không làm vậy nữa.

Từ hôm đó, tôi chân thành sửa đổi, không bắt nạt Chu Hổ nữa.

Đồng thời tôi cũng tránh xa hắn, không còn bám theo kiếm chuyện với hắn nữa.

Cũng không bắt hắn rửa chân cho tôi nữa.

Nhưng Chu Hổ hình như lại đang giận tôi.

Không chỉ giận tôi, hắn còn liên tục đăng trạng thái lo lắng cho con mèo nhà mình.

【Không giẫm sữa nữa thì phải làm sao đây?】

【Đột nhiên không giẫm sữa nữa thì làm sao?】

【Làm sao để khôi phục giẫm sữa?】

Tôi cẩn thận dò hỏi Chu Hổ.

‘Chu Hổ, có phải cậu vẫn còn giận tôi không?’

Biểu cảm của hắn méo mó nhìn tôi.

Tôi cúi đầu xuống.

‘Chu Hổ, tôi hiểu rồi, tôi biết mình làm sai. Cậu không dễ dàng tha thứ cho tôi cũng là chuyện bình thường, nhưng tôi sẽ cố gắng để cậu tha thứ cho tôi.’

Thế là vừa tan tiết tự học buổi tối, tôi lao lên bục giảng công khai xin lỗi Chu Hổ trước mặt mọi người.

Đàn ông thì phải dám làm dám chịu.

Trước kia tôi làm sai, sau này tôi sẽ sửa thật tốt.

‘Chu Hổ.’

Tôi run giọng gọi một tiếng, cả lớp đều ngẩng đầu nhìn tôi.

‘Tôi chính thức xin lỗi vì chuyện bắt nạt cậu. Tôi sẽ nghiêm túc kiểm điểm, sau này tránh xa cậu, không bao giờ tới gần cậu nữa.’

Vừa dứt lời.

Chu Hổ đã lao lên bục ôm lấy tôi.

‘Tại sao phải tránh xa tôi vậy? Vợ?’

Hắn khóc rồi.

‘Vợ ơi, hôm nay sao không cho tôi giặt tất trắng nhỏ cho cậu nữa?"

‘Vợ à, giường tôi làm ấm sẵn rồi, tối nay còn sang giường tôi ôm nhau ngủ không?

‘Vợ sao không đặt chân thơm thơm lên ngực tôi nữa? Sao không giẫm sữa nữa?’

Vợ cái gì?

Ai là vợ?

Ai giẫm sữa cậu hả?!

11

Cả lớp bên dưới đều chết lặng.

Tôi cũng chết lặng.

‘Ai là vợ cậu?’

Chu Hổ ôm tôi khóc òa lên.

‘Vợ ơi, vợ à cậu đừng giận nữa được không? Hôm cậu ra ngoài uống rượu tôi không nên hung dữ với cậu.

‘Dạo này cậu không ngủ chung chăn với tôi nữa rồi, hu hu hu…’

Cả lớp đồng loạt hít mạnh một hơi.

‘Hai người họ còn ngủ chung chăn luôn á?’

Chu Hổ nắm cổ tay tôi giơ lên, tuyên bố với cả lớp.

‘Lâm Tu và tôi đã ở bên nhau từ lâu rồi. Mong mọi người đừng có thành kiến với người yêu đồng giới.’

‘Ai ở bên cậu chứ!’

Tôi hoảng tới bật nhảy dựng lên.

‘Buông tay tôi ra!’

Chu Hổ trực tiếp cúi đầu hôn tôi.

‘Vợ à, cậu đừng tức giận rồi nói linh tinh như vậy nữa, đều do tôi chọc cậu giận.’

Trong đám đông đang đứng hình phía dưới, cuối cùng có vài cô gái phản ứng lại.

‘Lâm Tu cậu tha thứ cho chồng cậu đi! Đừng vì cậu ấy ghen chuyện cậu đi uống rượu mà đòi chia tay nữa!’

‘Lâm Tu, bọn mình sẽ không thấy hai nam sinh yêu nhau có gì đâu, cậu đừng ngại thừa nhận nữa, tụi mình đều hiểu mà!’

‘Ngọt quá trời ngọt quá trời! Vợ giận chồng đứng trước mặt mọi người dỗ dành, làm tôi ship tới mọc rễ luôn rồi!’

‘Lâm Tu đừng nói mấy lời giận dỗi nữa, yêu thì yêu thôi, có gì đâu!’

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘