Đệt!
Ai yêu hắn chứ!
Mười cái miệng tôi cũng giải thích không nổi!
Cuối cùng giữa tiếng reo hò của mọi người, tôi bị Chu Hổ ôm đi mất.
‘Cậu nói linh tinh cái gì ở ngoài vậy hả?’
‘Tôi đâu có nói linh tinh, chúng ta chẳng phải đang yêu nhau sao?’
‘Ai yêu đương với cậu! Tôi là đang bắt nạt cậu!’
‘Nói bậy! Cậu rõ ràng là đang yêu tôi!’
Chu Hổ nhíu mày không hiểu, tung ra vô số bằng chứng.
‘Chúng ta hôn rồi, còn đi xem phim, ngày nào cũng dính lấy nhau, còn ngủ chung nữa, còn cùng xem màn đánh hoa lửa lãng mạn!’
‘Tôi…!’
Nhất thời tôi không phản bác nổi.
Đây là yêu đương sao?
Tôi đang yêu Chu Hổ á?
‘Thế sao cậu không nói tôi còn đá cậu nữa?’
Chu Hổ chớp mắt.
‘Giẫm sữa?’
‘Giẫm cái gì mà giẫm sữa!’
Mặt tôi đỏ bừng vì tức.
‘Sao cậu không nói tôi còn đấm cậu nữa?’
Chu Hổ lại chớp mắt.
‘Ý cậu là tình thú giữa hai ta à?’
‘Ai tình thú với cậu hả! Hai thằng đàn ông sao có thể gọi là tình thú được!’
Chu Hổ giơ tay định ôm tôi.
‘Vợ à…’
Tôi đẩy hắn ra rồi bỏ chạy.
‘Tránh xa tôi ra!’
12
Một thằng đàn ông mà bị gọi là vợ, mất mặt chết đi được.
Huống hồ tôi căn bản không thích con trai.
Tuy tôi không thèm để ý Chu Hổ nữa.
Nhưng Chu Hổ lại cứ bám theo sau tôi.
‘Vợ à, uống sữa đi.’
Nhìn cốc nước hắn đưa tới, tôi khó chịu đẩy ra.
‘Tôi không uống, tôi cũng không phải vợ cậu.’
Chu Hổ hơi thất vọng, cắn chặt môi.
‘Không phải vợ cũng có thể uống mà, uống chút đi, cậu gầy đi rồi.’
‘Còn không phải vì bị cậu chọc tức à! Cậu còn dám hôn tôi trước mặt bao nhiêu người như thế, cậu—!’
Chu Hổ lập tức cúi gằm đầu xuống.
‘Vợ à, tôi sai rồi.’
Sau đó lại dè dặt kéo góc áo tôi.
‘Vợ à, giường tôi làm ấm rồi, tối nay có muốn sang ngủ ôm nhau không?’
‘Ôm cái gì mà ôm? Trước kia tôi là cố tình chen cậu đó, cậu không nhìn ra à?!’
Hắn là lừa ngốc à?
Tôi thật sự bị độ chậm tiêu của hắn làm cho tức cười luôn rồi.
Chu Hổ ngây ngô gãi đầu cười.
‘Không sao, tôi tình nguyện bị vợ chen.’
Rồi hắn ngồi xổm xuống bên chân tôi giúp tôi xắn ống quần lên.
Gương mặt nghiêm túc ngoan ngoãn.
‘Vợ à, rửa chân trước đi. Hôm nay cổ áo tôi thấm nước lắm, chắc chắn lau sạch hơn!’
Tôi dùng sức rút chân về, lại vô tình đá đổ chậu nước.
Nước rửa chân bắn tung tóe khắp sàn.
Lồng ngực tôi phập phồng dữ dội.
‘Đã bảo tôi không phải vợ cậu rồi mà!’
Chu Hổ chẳng hề tức giận.
Hắn cầm cây lau nhà lên, cúi người nghiêm túc lau sạch vũng nước trên sàn.
‘Đừng giận nữa, vậy tôi không gọi cậu là vợ, gọi là bảo bối được không?’
‘Không được!’
Chu Hổ cực kỳ kiên nhẫn với tôi.
Biết tôi không muốn công khai chấp nhận hắn, hắn liền lén giặt tất cho tôi, lén mang đồ ăn ngon cho tôi, lén đặt sữa nóng lên bàn tôi, còn chép hết trọng điểm trước kỳ thi cho tôi nữa.”
Hắn lại tới hỏi tôi trước giờ học xem tan học có muốn cùng đi ăn không.
‘Không đi.’
Tôi đã từ chối hắn tới lần thứ tám rồi.
Từ chối tới mức chính tôi cũng hơi mềm lòng.
Hắn chỉ muốn ăn cơm cùng tôi thôi mà.
Cũng đâu phải ăn một bữa là tôi biến thành vợ hắn luôn đâu.
Hay là tôi đồng ý hắn một lần nhỉ.
Tan học, tôi chậm chạp như ốc sên, mất tự nhiên đi về phía chỗ ngồi của Chu Hổ.
Còn chưa tới nơi đã thấy Chu Hổ bị một đám con gái vây quanh.
Chu Hổ đứng giữa đám con gái, cười rất vui vẻ.
0 Nhận xét