[Bắt Nạt Bạn Cùng Phòng, Cậu Ta Lại Tưởng Tôi Yêu Đương Với Cậu Ta_] Chương 3

 Tôi bĩu môi.

‘Cậu cũng biết à? Đều tại cậu hết!’

Sát trùng bằng cồn đau muốn chết.

Trong phòng y tế, tôi run đầu gối không dám duỗi chân ra.

Chu Hổ ở bên cạnh bỗng lên tiếng:

‘Lâm Tu, cậu cắn tôi đi.’

Hắn đưa tay tới trước mặt tôi.

‘Sợ đau thì cắn tôi.’

Tôi trợn trắng mắt.

‘Ai bảo tôi sợ đau?’

Thấy tôi hoàn toàn không nhận ý tốt của mình, Chu Hổ thất vọng kéo tay áo xuống, ngoan ngoãn lùi sang một bên như đàn em đứng cạnh đại ca.

Đến khi cồn thật sự đổ lên vết thương, tôi lập tức tru lên một tiếng:

‘Áaaa! Chu Hổ! Qua đây cho tôi cắn!’

Nhưng Chu Hổ lại tối mắt nhìn tôi, không nhúc nhích.

Tim tôi lạnh toát.

Khoảnh khắc quan trọng thế này mà hắn muốn tạo phản?

Chẳng lẽ thật sự giống Giang Minh nói, Chu Hổ không dễ bắt nạt như vậy?

Tôi sốt ruột giậm chân.

‘Mau qua đây đi đứng ngây ra đó làm gì?!

‘Đưa tay đây cho tôi cắn!

‘Tôi đau chết mất rồi!’

Giây tiếp theo, Chu Hổ kéo cổ áo xuống lộ ra bả vai, trực tiếp đưa cổ tới bên miệng tôi.

‘Cắn chỗ này đi, tay tôi vừa chơi bóng rổ xong, bẩn lắm.’

Trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng rơi xuống đất.

May mà Chu Hổ không có ý tạo phản.

Tôi biết ngay hắn ngoan lắm, chẳng dám làm gì tôi đâu.

Tôi ngậm nước mắt cắn lên cổ hắn.

Mùi bạc hà nhàn nhạt trên người hắn ập vào mũi.

Đầu óc tôi đột nhiên khựng lại.

?

Tiết thể dục chỉ mới chạy bộ thôi mà.

Hắn chơi bóng rổ từ lúc nào?

6

Tôi cắn lên cổ Chu Hổ đầy dấu răng.

Hắn tủi thân cầm điện thoại bật camera trước soi như gương trong ký túc xá.

Còn lỡ tay bấm chụp một tấm.

Đầu gối tôi đau nên trước khi ngủ nằm lì trên giường không muốn xuống rửa chân, thở dài một hơi.

Hay hôm nay khỏi rửa nữa nhỉ, một ngày không rửa chắc cũng chẳng sao.

Chu Hổ cứ đi qua đi lại dưới giường tôi.

Hắn bồn chồn lo lắng như có chuyện gấp lắm.

‘Đi tới đi lui cái gì? Nhìn chóng cả mặt.’

Tôi khó chịu buông một câu rồi kéo rèm giường lại.

Thế mà Chu Hổ lại to gan kéo rèm giường tôi ra.

‘Cậu… cậu…’

‘Tôi cái gì?’

‘Cậu… hôm nay tâm trạng không tốt à?’

Ai ngã đau mà tâm trạng tốt cho nổi?

Tôi cụp mắt nhìn hắn.

‘Bình thường.’

Nói xong lại kéo rèm đóng lại.

Tôi nằm lướt điện thoại cho đỡ chán, đúng lúc thấy bài đăng mới của Chu Hổ.

【Không giẫm sữa nữa thì phải làm sao đây?】

*Giẫm sữa: đạp nhẹ bằng chân lên ngực/bụng người kia.

7

Có người bình luận dưới bài hắn:

【Nhà tôi cũng không biết giẫm sữa.】

Chu Hổ trả lời:

【Không phải không biết, mà là đột nhiên không giẫm nữa.】

Giẫm sữa?

Loại tra nam như Chu Hổ cũng nuôi mèo à?

Tôi hé khe rèm nhìn hắn, trông hắn thật sự rất sốt ruột, như đang đau đầu vì con mèo nhà mình bỗng dưng không giẫm sữa nữa.

Rồi tôi đột nhiên phản ứng lại.

Rửa chân vốn đâu phải tôi tự rửa, chân bị thương cũng đâu ảnh hưởng gì.

Chẳng phải còn có Chu Hổ sao?

Thế là tôi leo xuống giường sai Chu Hổ qua rửa chân cho mình.

Lúc lau chân, tôi tiện thể gác chân lên ngực hắn.

Hình như hắn có hơi vui vẻ.

Cười nhạo tôi hôm nay té ngã à?

Tôi dùng sức đạp mạnh mấy cái lên ngực hắn, Chu Hổ đau tới hít ngược một hơi, nụ cười biến mất nhưng mắt lại sáng rực.

Trong cổ họng hắn phát ra vài tiếng rên nhịn không nổi vì bị tôi đá đau, yết hầu nặng nề lăn lên xuống.

Vừa lau chân cho tôi vừa nhỏ giọng hỏi:

‘Cuối… cuối tuần có phim mới ra, cậu muốn xem không? Tôi mua vé.’

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘