Dừng lại hai giây.
Cuối cùng không chút do dự hôn lên môi tôi.
Trong đầu như pháo hoa nổ tung.
Tôi ngây người một thoáng, rồi bắt đầu giãy giụa dữ dội.
Nhưng sự kiềm chế của anh không hề lay chuyển, thậm chí còn rảnh ra một tay giữ chặt đôi chân đang đá loạn của tôi.
“Cẩn thận đầu gối.”
“Anh buông tôi ra!”
“Tôi không buông nổi.”
Anh khẽ cười một tiếng, giống như cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi trút hết sức lực, cả người anh liền đè lên tôi.
“Ứng Dữ, đêm đó…”
“Có phải tôi đã ép buộc em đúng không?”
“Cho nên em mới trốn tôi.”
Tôi biết ngay mà.
Hạ Tùng không phải hoàn toàn mất ký ức.
Anh mơ hồ nhớ được chuyện gì đã xảy ra giữa chúng tôi, chỉ là không dám chắc chắn mà thôi.
Cảm giác hối hận cùng bất lực mãnh liệt lập tức cuốn lấy toàn thân tôi.
Đã được làm lại một lần… vậy mà tôi vẫn đi lên con đường cũ.
Không được.
Tuyệt đối không thể như vậy được.
“Ừm, sức anh lớn quá, tôi không giãy ra nổi. Nhưng cũng chưa xảy ra chuyện gì thực chất cả, chỉ là một tai nạn thôi. Chúng ta cứ xem như chưa từng xảy ra được không?”
Tôi cố dùng giọng điệu tự nhiên bình thản nhất để cứu vãn tình hình.
Nhưng Hạ Tùng từ chối rất dứt khoát.
“Tôi không làm được chuyện coi như chưa từng xảy ra.”
“Tôi thích em.”
“Rất thích.”
“Đã thích hơn mười năm rồi.”
“Năm lớp mười một, hôm em ngủ quên lúc làm bài ở nhà tôi, tôi cõng em vào phòng ngủ.”
“Từ bàn học đến giường chỉ có mười hai bước.”
“Nhưng tôi đi mất nửa tiếng, không nỡ đặt em xuống.”
“Bữa tiệc tri ân tốt nghiệp, em say rồi ôm tôi không chịu buông. Tôi không nhịn được…”
“…lén hôn lên tóc và vành tai em.”
“Lần ở đại học tôi giúp em giặt ga giường, không phải vì làm đổ nước uống.”
“Mà là vì em ngủ bên cạnh tôi… tôi không khống chế được.”
“…Thật ra suốt những năm qua, mỗi lần tự giải quyết, trong đầu tôi đều là em.”
“Ban đầu tôi định giấu em cả đời.”
“Nhưng giờ em đã biết rồi.”
May mà Hạ Tùng đã tắt đèn pin.
Nếu không biểu cảm lúc này của tôi chắc chắn sẽ phản bội toàn bộ cảm xúc thật trong lòng.
Tôi dùng giọng chán ghét đáp lại lời tỏ tình của anh:
“Ghê tởm thật.”
Cơ thể Hạ Tùng cứng lại trong thoáng chốc.
Ngay sau đó anh chống người ngồi dậy, khẽ bật cười.
“Nếu thật sự ghê tởm…”
“…vậy tại sao còn muốn giả vờ như chưa có gì xảy ra để tiếp tục làm bạn với tôi?”
Rõ ràng chẳng nhìn thấy gì, nhưng tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của anh đang khóa chặt lấy mình.
“…Tôi chỉ không nỡ tình bạn bao năm thôi. Không có nghĩa là tôi không thấy ghê tởm.”
“Được.”
“Vậy tôi đổi một câu hỏi khác.”
Bàn tay anh vuốt ve gò má tôi, dịu dàng đến cực hạn.
“Ứng Dữ…”
“Bây giờ em… tại sao lại khóc?”
13
Tôi không trả lời được câu hỏi đó.
Bởi vì bệnh viện gọi điện tới.
Bà nội vốn vẫn bình thường đột nhiên rơi vào hôn mê.
Tôi nhìn trận mưa như trút nước ngoài cửa sổ, nhắm mắt lại, cuối cùng vẫn mò mẫm lao xuống dưới nhà trong bóng tối.
Tôi không yên tâm bất kỳ đêm mưa giông nào cả.
Dọc đường hữu kinh vô hiểm, đến bệnh viện thì tay chân tôi đã mềm nhũn.
Kết quả kiểm tra của bà không có vấn đề gì, dấu hiệu sinh tồn cũng bình thường, chỉ là không tỉnh lại.
Y tá nói trước khi chúng tôi tới, bà đã mơ hồ gọi tên một người.
“Hình như là… cái gì đó Dữ.”
Tôi đứng chết lặng tại chỗ.
Là tôi sao?
Hạ Tùng đang đứng ở cuối hành lang nói chuyện với bác sĩ, vẻ mặt vô cùng nặng nề.
0 Nhận xét