Tôi chậm rãi xoay tay nắm cửa, bước vào phòng bệnh.
Từng bước từng bước tiến lại gần, cuối cùng dừng bên giường bệnh.
Bàn tay lộ ngoài chăn già nua và xám xịt.
Nó từng dịu dàng xoa đầu tôi, vỗ vai tôi… cuối cùng lại lạnh lẽo buông thõng dưới tấm vải trắng.
Ít nhất lúc này… nó vẫn còn ấm.
“Bà nội…”
Tôi nắm lấy tay bà, chậm rãi quỳ xuống bên giường.
“Xin lỗi.”
“Con sẽ không dám thích Hạ Tùng nữa.”
“Con sẽ từ từ rời khỏi cuộc sống của hai người, sẽ không tới làm phiền nữa.”
“Chỉ cần hai người được bình an thuận lợi là đủ rồi.”
Tiếng máy móc tích tích vang lên trong căn phòng yên tĩnh, hòa hợp đến lạ thường.
Nghĩ đến việc ở thêm chút nữa Hạ Tùng sẽ quay lại, tôi hít hít mũi rồi đứng dậy.
Vừa chỉnh lại chăn cho bà xong, Hạ Tùng đã đẩy cửa bước vào.
Nhìn thấy tôi, anh thoáng sững người.
Tôi cuống quýt lau mặt xóa đi nước mắt, cúi đầu rồi vội vàng đi về phía cửa.
“Ở lại với bà nội đi, tôi về trước đây…”
Bước chân tôi chợt khựng lại.
Tay phải bị Hạ Tùng nắm lấy, tôi giãy một cái nhưng không thoát ra được.
“Cho tôi dựa một lát.”
Nói rồi, anh nghiêng người tựa tới, đặt cằm lên vai tôi.
Tôi nghe thấy một tiếng thở dài không nặng không nhẹ.
“Ứng Dữ, tôi hơi sợ.”
Lẽ ra tôi nên đẩy anh ra.
Nhưng đối diện với vẻ yếu đuối và mệt mỏi ấy của anh, tôi lại chẳng thể dùng nổi chút sức lực nào.
Chỉ có thể bất lực an ủi:
“Đừng sợ, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”
“Tôi cứ có cảm giác… mình sẽ mất bà nội, còn mất cả em nữa.”
Hạ Tùng lùi lại một bước, đứng thẳng người, nở với tôi một nụ cười tái nhợt.
“Nếu thật sự thành ra như vậy… thì cuộc đời còn ý nghĩa gì nữa.”
Toàn thân tôi chấn động, gần như không dám nhìn thẳng vào anh.
Từ sau khi sống lại đến giờ, tôi chưa từng nghĩ tới… nếu dòng thời gian ban đầu vẫn tồn tại, vậy thì sau khi bước ra khỏi phòng kiểm tra mà không nhìn thấy tôi, rồi trở về nhà nhìn thấy thi thể của tôi…
Hạ Tùng sẽ có phản ứng thế nào.
Không phải không muốn nghĩ.
Mà là không dám nghĩ.
Tôi muốn được giải thoát, muốn buông tha cho cả hai, nên chẳng màng đến cảm nhận của Hạ Tùng mà tự mình làm kẻ đào tẩu.
Anh ấy lúc đó… rốt cuộc phải tuyệt vọng đến mức nào chứ.
Nước mắt vừa mới nén xuống lại có xu hướng vỡ òa, tôi vội quay mặt đi.
“Hạ Tùng, tôi không nên trở thành thứ bắt buộc phải có trong cuộc đời anh.”
“Anh nên nhìn thế giới nhiều hơn đi, thật ra còn rất nhiều người và rất nhiều chuyện khác đáng để anh trân trọng.”
Trong khóe mắt, tôi thấy Hạ Tùng mím môi.
Ngón tay anh luồn vào kẽ tay tôi, biến thành tư thế mười ngón đan chặt.
“Ứng Dữ, em chính là cả thế giới của tôi.”
“Như vậy là sai!”
Tôi cuối cùng vẫn mạnh mẽ hất tay anh ra.
Nhận ra giọng mình vô thức trở nên quá lớn, tôi lại vội vàng im bặt.
Lồng ngực phập phồng dữ dội hồi lâu mới dần bình ổn.
“Hạ Tùng, nếu tôi nói… chọn tôi, anh sẽ mãi mãi mất đi bà nội và cả sự nghiệp hội họa mà anh yêu nhất…”
“Anh sẽ nghĩ thế nào?”
Anh cau mày.
“Tại sao phải nói như vậy? Tôi không thể có cả hai sao?”
Tôi cười đến thê lương.
“Đương nhiên là không thể.”
Bởi vì số phận… chưa từng ưu ái tôi và anh.
14
Bà nội tỉnh lại… là chuyện của một tuần sau.
Cuộc gọi từ bệnh viện gọi đến cho tôi.
Suốt một tuần này tôi gần như ở hẳn nhà mới, cũng không gặp lại Hạ Tùng nữa.
“Điện thoại của người nhà không liên lạc được. Bệnh nhân cứ nhắc mãi tên và số điện thoại của cậu. Nếu thuận tiện, cậu có thể tới đây một chuyến không?”
0 Nhận xét