Không liên lạc được?
Sao lại không liên lạc được?
Sau khi cúp máy, tôi do dự một lát rồi vẫn gọi cho Hạ Tùng.
Trong điện thoại chỉ vang lên hết lần này đến lần khác giọng nữ máy móc:
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy…”
Một cảm giác bất an khó tả bóp nghẹt trái tim tôi.
Tôi hít sâu mấy hơi liền, để lại tin nhắn cho anh.
Sau đó vội vã chạy tới bệnh viện.
Bà nội quay lưng về phía tôi, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bóng lưng bà còng xuống, gầy gò đến đáng thương.
Tôi cố bình ổn nhịp tim hỗn loạn, khẽ gọi một tiếng:
“Bà nội…”
Bà quay đầu lại, đôi mắt đục ngầu bỗng sáng lên, nở nụ cười hiền từ gọi tôi tới gần, hỏi han tình hình gần đây của tôi.
Nói được một lúc, giọng bà dần nhỏ xuống, không ai mở miệng nữa.
Ngoài phòng bệnh ánh nắng rực rỡ, còn bên trong lại như bị đông cứng.
Tôi bắt đầu thấy không được tự nhiên, bèn lấy điện thoại ra nói với bà:
“Bà nội, để con liên lạc với Hạ Tùng thêm lần nữa, bà đừng sốt ruột.”
Bà đưa tay giữ tôi lại.
Bàn tay gầy guộc khẽ run lên.
“Tiểu Dữ…”
“Con cũng thích Tiểu Hạ nhà bà đúng không?”
“Vậy tại sao lại trốn tránh nó?”
15
Nếu không phải xúc cảm quá chân thật, tôi đã nghi ngờ đây chỉ là một giấc mơ.
Là ảo cảnh.
Những hạt bụi lơ lửng trong ánh sáng như tro tàn từ thế giới nội tâm đang sụp đổ của tôi.
Sự tan vỡ diễn ra âm thầm không tiếng động.
Tại sao bà lại hỏi như vậy?
Chẳng lẽ bà đã phát hiện tình cảm giữa tôi và Hạ Tùng?
Hay bà đang thử tôi…
Tôi liên tục lùi về sau, hô hấp dồn dập đến mức nói năng lộn xộn:
“Không… không phải đâu bà nội, bọn con chỉ là bạn rất thân thôi.”
Bà dùng ánh mắt xa lạ mà phức tạp nhìn tôi.
Một lúc lâu sau, bà mỉm cười lắc đầu.
“Tiểu Dữ à, bà đều nhìn thấy hết rồi.”
Bà kể về những “cốt truyện” mấy ngày nay liên tục xuất hiện trong đầu mình, cùng với những cảnh tượng tận mắt nhìn thấy.
“Ban đầu bà tưởng là nằm mơ.”
“Nhưng sau đó bà phát hiện… đó là sự thật.”
“Tiểu Dữ à, con có thể suy nghĩ lại không?”
“Con có điều gì lo lắng không thể ở bên nó sao?”
Tôi lảo đảo chạy khỏi phòng bệnh.
Da thịt như bị điện giật, từng cơn run rẩy lan khắp người, da đầu tê dại.
Đầu óc hỗn loạn như một mớ chỉ rối.
Bởi vì những “cốt truyện” bà nói… hoàn toàn không phải tương lai mà tôi từng trải qua.
Đó là một diễn biến xa lạ hoàn toàn, hoang đường đến khó tin, mà tôi chưa từng biết đến.
16
Hạ Tùng vẫn chưa mở máy.
Tôi tới nhà anh, rồi lại tới phòng tranh, nhưng đều không tìm được người.
Đứng ngơ ngác ở ngã tư đường, tôi chợt nhớ tới studio cũ của anh trước khi phòng tranh khai trương.
Một tầng hầm đơn sơ cũ kỹ.
Là nơi giấc mơ của anh bắt đầu nảy mầm.
Quả nhiên… anh thật sự ở đó.
Anh đang vô cùng chăm chú phác họa trên giấy vẽ.
Nét bút rất vững.
Sau tai nạn xe, tay anh sẽ vô thức run lên, thậm chí không cầm nổi bút.
Những đường nét xiêu vẹo méo mó, chẳng còn đủ tư cách được gọi là họa sĩ nữa.
Anh căm hận sự vô dụng của cơ thể mình, nên giữa đêm khuya thanh vắng đã dùng dao bảng màu rạch hết nhát này đến nhát khác lên cánh tay.
Sợ tôi biết rồi đau lòng, anh quấn băng keo lại, giấu kín dưới lớp áo dài tay.
Đến khi tôi phát hiện, vết thương đã nghiêm trọng đến mức lở loét nhiễm trùng, chẳng còn mảng thịt nào lành lặn.
Anh còn an ủi tôi rằng chẳng đau chút nào.
Tôi tin anh.
Bởi vì lúc ấy, chúng tôi đã đau đến mức tê liệt rồi.
0 Nhận xét