[Đến Chết Cũng Không Thay Lòng_] Chương 13

 “Hạ Tùng.”

Tay anh khựng lại, ngẩng đầu nhìn thấy tôi, trên mặt thoáng qua vẻ hoảng hốt.

Anh cuống quýt giật tờ giấy khỏi giá vẽ, giấu ra sau lưng.

Động tác quá gấp gáp, ngược lại còn va vào chiếc tủ bên cạnh.

Một chồng giấy vẽ lập tức rơi tung tóe khắp nơi, Hạ Tùng căn bản không kịp nhặt lại.

Tôi chỉ nhìn lướt qua một cái, cả người liền đứng chết trân.

Trên mỗi tờ giấy… đều là tôi.

Đủ loại dáng vẻ, biểu cảm, động tác khác nhau.

Có vài bức gần đây hơn, là dáng vẻ tôi nằm trên giường.

Chắc là anh dựa vào ký ức còn sót lại của đêm đó mà vẽ ra.

“Em thấy ghê tởm sao?”

Hạ Tùng siết chặt tờ giấy trong tay, luống cuống đứng đó.

“Tôi chỉ là… cảm thấy rất đẹp thôi.”

Tôi lắc đầu.

Lúc này tôi hoàn toàn không còn sức để phân tâm nghĩ chuyện khác nữa.

“Bà nội tỉnh rồi.”

“Nhưng mà… có hơi kỳ lạ.”

17

Trên đường đến bệnh viện, cả hai đều im lặng không nói gì.

Radio trên xe phát một bài hát ít người biết tới.

Chiếc xe chậm rãi dừng trước vạch qua đường.

Ngón trỏ của Hạ Tùng hờ hững gõ nhịp lên vô lăng.

“Hôm đó sau khi em rời đi, tôi đã nghĩ rất lâu.”

Anh nhìn thẳng phía trước, không quay sang nhìn tôi, góc nghiêng gương mặt nghiêm túc đến lạ.

“Tôi không thể tưởng tượng nổi cuộc sống mất đi người thân và cả sự nghiệp.”

Vậy là… anh đã đưa ra lựa chọn rồi sao.

Đáng lẽ tôi nên thở phào nhẹ nhõm mới đúng.

Nhưng trong lòng lại trống rỗng đến kỳ lạ.

Đèn đỏ bắt đầu đếm ngược nhấp nháy, Hạ Tùng chuyển số.

“Nhưng…”

“…tôi càng không thể tưởng tượng nổi một cuộc đời không có em.”

“Vũ trụ là đa chiều.”

“Có lẽ trong hàng ngàn thế giới, Hạ Tùng đều không thể ở bên Ứng Dữ.”

“Nhưng nhất định sẽ có một thế giới… nơi chúng ta yêu nhau thật hạnh phúc.”

“Vậy thì…”

“Tại sao không thể là thế giới hiện tại này?”

Trước khi đạp chân ga, Hạ Tùng nghiêng đầu nhìn tôi.

Ánh mắt anh dịu dàng như nước, nhưng lại ẩn chứa sự kiên định không gì lay chuyển nổi.

“Ứng Dữ.”

“Chuyện yêu em… tôi sẽ không từ bỏ.”

Gió do xe chạy lùa qua cửa sổ.

Tôi ngơ ngác nhìn Hạ Tùng.

Bài hát trên radio vừa tới đoạn cao trào, tiếng trống như nện thẳng vào lồng ngực, kéo theo nhịp tim tăng tốc.

“Có thể nói lại lần nữa không?”

Hạ Tùng cong môi cười.

“Tôi sẽ mãi mãi thích em.”

“Câu phía trước cơ.”

“Ở mỗi thế giới…”

“…Hạ Tùng đều sẽ mãi mãi thích Ứng Dữ.”

……

Hình như tôi đã hiểu chuyện gì xảy ra với bà nội rồi.

18

Vũ trụ là đa chiều.

Khi tôi sống lại trở về đêm triền miên cùng Hạ Tùng ấy, vì bị bi kịch tương lai ảnh hưởng, tôi quyết định bóp chết đoạn tình cảm vừa mới nảy mầm từ trong trứng nước.

Đó là một quyết định đủ để thay đổi cốt truyện ban đầu.

Vì vậy, ngay tại thời điểm đưa ra lựa chọn ấy… một chiều không gian khác đã tách ra.

Ở thế giới hiện tại, tôi vẫn dây dưa không rõ với Hạ Tùng, mềm lòng do dự.

Còn ở thế giới mới được phân tách kia, tôi rời đi vô cùng dứt khoát, không hề lưu luyến chút nào.

Không hiểu vì sao bà nội lại sinh ra liên kết với thế giới mới ấy.

Bà nói, ngày vừa xuất viện, trong đầu bà đột nhiên xuất hiện một đoạn ý thức.

Ứng Dữ bỏ đi mà không nói lời nào.

Kết quả ngày hôm sau, bà lại nhìn thấy tôi đứng trước cửa nhà nói chuyện với Hạ Tùng.

Bà tưởng mình lớn tuổi rồi nên tinh thần xảy ra vấn đề.

Nhưng sau đó, những hình ảnh kỳ lạ cứ liên tục lóe lên trong đầu bà.

Dáng vẻ suy sụp của Hạ Tùng.

Dáng vẻ đau khổ của Hạ Tùng.

Dáng vẻ anh nhốt mình trong phòng không ngừng vẽ tranh.

Bà cụ cảm thấy đó là một điềm báo, nên lén vào thư phòng của Hạ Tùng.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘