[Đến Chết Cũng Không Thay Lòng_] Chương 2

 Hạ Tùng tỉnh táo còn đáng sợ hơn lúc say.

Kẻ sau chỉ biết dựa vào bản năng mà mạnh mẽ xông tới, còn người trước lại biết cách dày vò triền miên khiến người ta sống không bằng chết.

Trong khoảnh khắc khoái cảm gần như nhấn chìm tất cả, Hạ Tùng vùi đầu nơi cổ tôi, đem toàn bộ tình cảm đơn phương hơn mười năm của anh hoàn toàn phóng thích.

“Ứng Dữ… cho dù ngay lúc này có chết đi, tôi cũng không còn gì tiếc nuối nữa.”

Khi ấy, chúng tôi ngây thơ cho rằng đây sẽ là khởi đầu của hạnh phúc.

3

Tiếng chuông cửa vang lên khiến tôi giật mình tỉnh giấc.

Toàn thân đau nhức như bị tháo rời từng khúc, tôi thế mà lại ngủ quên trên nền nhà ở huyền quan.

Lúc này đã là giữa trưa.

“Ứng Dữ, em có ở nhà không?”

Người đứng ngoài cửa là Hạ Tùng.

Tôi vội vàng đứng dậy, quay về phòng ngủ thay đồ ngủ, qua loa rửa mặt rồi xịt chút nước hoa lên người.

Hạ Tùng mặc chiếc áo thun trắng rộng thùng thình, ánh mắt thoáng dao động khi nhìn tôi.

Muốn nói lại thôi, trông có vẻ hơi căng thẳng, còn mang theo chút chờ mong khó nhận ra.

“Tối qua… tôi có phải say rồi không?”

“Ừ, lần sau đừng uống nhiều như vậy nữa.”

Hạ Tùng mím môi, yết hầu khẽ chuyển động, rõ ràng điều anh muốn hỏi không phải chuyện này.

“…Tôi có làm chuyện gì kỳ lạ không?”

Tôi giả vờ khó hiểu, gãi gãi mặt:

“Chuyện kỳ lạ? Không có. Anh say xong ngủ luôn rất nhanh, chỉ là quần áo dính rượu nên tôi giúp anh cởi ra thôi.”

Anh nhìn tôi chăm chú, trên gương mặt là vẻ chần chừ cùng hoang mang.

Có lẽ vì phản ứng của tôi quá tự nhiên, không để lộ bất cứ sơ hở nào, nên cuối cùng anh chỉ khẽ lẩm bẩm:

“…Chẳng lẽ đúng là nằm mơ sao?”

Tôi im lặng vài giây, cuối cùng quyết định không tiếp lời.

Hạ Tùng khẽ thở dài gần như không nghe thấy, đưa tay day mi tâm.

Sự mong chờ trong mắt đã hoàn toàn bị thất vọng thay thế.

Đã rất lâu rồi tôi chưa thấy anh có biểu cảm phong phú như vậy, nhất thời có chút thất thần.

Ấn tượng cuối cùng của tôi về Hạ Tùng… là dáng vẻ anh ngồi trên xe lăn, suy sụp đến mức không còn chút sức sống nào.

Trước khi vào phòng kiểm tra, anh nhìn ra khoảng cây xanh um ngoài cửa sổ, chăm chú nhìn rất lâu, rồi miễn cưỡng cong môi nở nụ cười tái nhợt.

“Ứng Dữ… là tôi sai rồi sao?”

Giọng anh rất khẽ.

Tôi giả vờ như không nghe thấy.

Đợi đến khi cánh cửa khép lại trước mắt, tôi mới cho anh câu trả lời:

“Người sai là tôi.”

“Chỉ cần tôi biến mất là được rồi.”

Hôm đó là kỷ niệm một năm chúng tôi xác nhận quan hệ.

Cũng là lần duy nhất tôi không chờ anh làm kiểm tra xong.

Tôi trở về nhà, lôi lọ thuốc hạ huyết áp đã mua từ trước ra.

Cứ thế uống cả chai cùng nước máy.

Cảm giác nghẹt thở khi chất nôn tràn vào khí quản chân thực đến đáng sợ, khiến tôi vô thức đưa tay sờ cổ họng mình.

“Cổ em bị làm sao vậy?”

Tôi hoàn hồn, nhìn thấy Hạ Tùng đang chăm chú nhìn chằm chằm vùng cổ tôi.

Lúc nãy rửa mặt tôi cũng nhìn thấy rồi, có hai dấu đỏ nhàn nhạt.

“Tối qua không đóng cửa sổ nên muỗi bay vào. Tắt đèn thì vo ve quanh đầu ba trăm sáu mươi độ, bật đèn lên lại chẳng tìm thấy đâu, phiền muốn chết.”

Tôi tin rằng nụ cười của mình lúc ấy rất thản nhiên, cũng rất chân thành.

Dù sao suốt nửa năm qua, tôi đã luyện tập biểu cảm này trước gương vô số lần.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘