Hạ Tùng trông như vẫn còn nghi ngờ, nhưng không hỏi thêm nữa.
“À đúng rồi, hôm nay bà nội xuất viện, đi đón cùng tôi nhé.”
Nghe đến hai chữ “bà nội”, nụ cười gượng trên mặt tôi lập tức cứng đờ.
Tôi cúi đầu mở điện thoại để che giấu cảm xúc, mơ hồ đáp:
“Hôm nay à… tôi cũng muốn đi lắm, tiếc là có hẹn rồi.”
“Với ai? Tôi quen không?”
Từ thời cấp hai đến giờ, tôi và Hạ Tùng quen biết nhau đã quá lâu, vòng giao tiếp gần như trùng khít hoàn toàn.
Ngay cả đồng nghiệp của tôi cũng quen anh, bởi mỗi lần tụ tập công ty cho phép dẫn bạn theo, tôi đều gọi anh đi cùng.
“Nếu có tiến triển thì sẽ giới thiệu cho hai người quen nhau. Giờ cứ giữ bí mật đã, anh đẹp trai thế này, lỡ người ta thích anh thì sao? Ha ha.”
Hạ Tùng khẽ nhướng mày, chậm rãi chớp mắt, dường như không hiểu ý tôi.
“…Ý em là sao?”
“Lớn tuổi rồi thì tự nhiên cũng bắt đầu muốn có gia đình. Bà chắc cũng rất mong được thấy anh thành gia lập thất nhỉ?”
Tôi cười, nói như thể chỉ đang buông vài câu bâng quơ.
4
Cha của Hạ Tùng là người nghiện cờ bạc, mẹ anh thì đã bỏ trốn khỏi gia đình từ rất sớm.
Sau khi cha anh bị đám đòi nợ ép đến đường cùng rồi nhảy lầu tự tử, anh được bà nội đón về nuôi, trở thành hàng xóm đối diện nhà tôi.
Những ngày ba mẹ tăng ca quên để cửa cho tôi, bà sẽ cười hiền gọi tôi sang nhà làm bài tập.
Bà cụ rất thích sạch sẽ, tóc lúc nào cũng chải gọn gàng tỉ mỉ, căn nhà luôn ngăn nắp tinh tươm.
Bà pha sữa cho tôi, khâu lại chiếc cúc áo bị bung, rồi lấy từ hộp sắt ra những chiếc bánh trứng cuộn giòn tan nhét vào miệng tôi.
Thấy cục tẩy của tôi mòn đến mức cầm không nổi nữa, bà liền lấy tiền giấy từ chiếc túi vải gấp hết lớp này đến lớp khác, bảo Hạ Tùng mua cho tôi một cục mới.
Mỗi lần tôi và Hạ Tùng ngồi làm bài, bà sẽ ngồi bên cạnh khe khẽ phe phẩy quạt.
Thỉnh thoảng lại thở dài dịu dàng:
“Hai đứa các cháu ấy à, nhất định phải sống thật tốt, học hành chăm chỉ, bình an khỏe mạnh mà lớn lên… sau này cũng phải chăm sóc lẫn nhau nhiều hơn nhé.”
Bà không hiểu.
Vì sao chúng tôi lại “chăm sóc” nhau đến tận trên giường.
Ngày Hạ Tùng come out, đôi mắt đục vàng của bà nhìn về phía tôi.
Tóc bà rối tung, cả người run rẩy.
Bà chỉ nói đúng một câu.
“Tiểu Dữ, bà luôn xem cháu như nửa đứa cháu ruột của mình.”
Câu nói ấy trở thành cơn ác mộng của tôi.
Trong vô số đêm mất ngủ, nó không ngừng vang vọng bên tai, xé nát ý thức, giày vò từng dây thần kinh của tôi.
Đời này được làm lại, bà phải sống lâu trăm tuổi.
Hạ Tùng phải bình an, khỏe mạnh cả đời.
Bi kịch, bất kể thế nào cũng sẽ không được phép tái diễn.
Còn tôi…
Cho dù đã quay về thời điểm mọi chuyện chưa xảy ra, những ký ức đau đến tận tim gan ấy vẫn bám riết lấy tôi không buông.
Trong chiếc lồng giam của ký ức đau thương ấy…
Tôi mắc kẹt rồi.
5
Lúc tôi đứng ngoài ban công châm thuốc, ba tôi kinh ngạc ghé lại gần.
“Từ bao giờ biết hút cái này thế? Áp lực công việc lớn lắm à?”
Đốm lửa chỉ vừa lóe lên đã bị ông rút mất rồi dập tắt.
“Ba mẹ đâu có kỳ vọng gì lớn lao ở con, con sống tàm tạm ổn ổn là được rồi.”
Nói xong, ông còn lén lút lấy giấy gói điếu thuốc lại, nhét xuống tận đáy thùng rác.
“Đừng để mẹ con phát hiện, không lại lo cho con nữa.”
0 Nhận xét