Tôi chợt nhận ra… ông không còn trẻ nữa rồi.
Tóc bạc cũng nhiều hơn trước rất nhiều.
Thật ra vào khoảnh khắc cận kề cái chết ở kiếp trước, tôi đã từng nghĩ đến ba mẹ.
Những lời để lại cho họ đều kín đặc hai chữ “xin lỗi”.
Tôi biết hành động của mình hèn nhát lại ích kỷ.
Nhưng tôi thật sự không chống đỡ nổi nữa.
Mỗi một lần hít thở, mỗi một lần chớp mắt… đều đau đớn đến cùng cực.
Ba đưa tay vỗ nhẹ lên vai tôi, cắt ngang dòng hồi tưởng.
Tôi không kìm được mà ôm lại ông, che giấu đôi mắt đã đỏ hoe.
“Ba, tối nay con muốn ở đây.”
“Hửm? Trước kia chẳng phải sống chết cũng không chịu dọn qua đây sao?”
“Đột nhiên muốn, không được ạ?”
“Được chứ, đương nhiên là được. Ba đã bảo con chuyển qua đây từ lâu rồi.”
Căn nhà tôi đang ở bây giờ đã quá cũ kỹ.
Hơn mười năm trước đã nghe nói sắp giải tỏa, vậy mà đến giờ vẫn chẳng có động tĩnh gì.
Khu cũ không có quản lý, cũng chẳng có bảo vệ, lớp tường xám xịt bong tróc loang lổ đầy rêu mốc xanh đen.
So với những tòa nhà cao tầng sang trọng xung quanh, nó lạc quẻ đến mức quá đỗi chói mắt.
Rất nhiều hàng xóm đã chuyển đi, ba mẹ tôi cũng dọn sang nhà mới từ hai năm trước.
Tôi không đi… là vì Hạ Tùng vẫn còn ở đó.
Tôi muốn mỗi ngày đều được nhìn thấy anh.
Nhưng hiện tại, quả thật có thể cân nhắc chuyển ra rồi.
Đúng lúc ấy, điện thoại của Hạ Tùng gọi tới.
Anh nói bà nhất quyết muốn gặp tôi, hỏi tôi có thể cùng ăn bữa cơm tối không.
Tôi siết chặt điện thoại:
“Không đâu, tối nay tôi… không về nữa.”
Đầu dây bên kia bỗng im lặng hẳn.
Yên tĩnh đến mức như ngay cả tiếng hô hấp cũng ngừng lại.
Qua rất lâu, anh mới mở miệng, giọng nói nghe đặc biệt khó nhọc.
“Là đột nhiên phải tăng ca? Hay là…”
“Ứng Dữ, anh còn lề mề gì thế, mau vào đây ——”
Giọng Hạ Tùng đột ngột dừng lại.
Tôi ngẩng đầu lên, thấy Liên Tiêu đang đứng bên bàn ăn vẫy tay gọi mình.
Cô ấy là em họ tôi, chỉ nhỏ hơn tôi hai tháng, bình thường chẳng biết lớn nhỏ là gì, chưa từng gọi tôi một tiếng anh.
Mấy năm nay Liên Tiêu du học ở nước ngoài nên Hạ Tùng không quen cô ấy.
Hiện giờ cô ấy ở tạm chỗ này, là vì tôi nhớ lại kiếp trước cô nhận người không rõ, bị gã đàn ông sống chung lừa tiền lừa tình, suy sụp đến mức đóng cửa không ra ngoài.
Khi ấy chính tôi cũng cảm thấy sống là một chuyện vô cùng mệt mỏi, chẳng còn sức đâu đi khuyên nhủ cô.
Nếu đã được làm lại, chuyện gì có thể giúp cô tránh khỏi, tôi đương nhiên sẽ tránh cho cô.
“Vào ngay.”
Trả lời cô ấy xong, tôi vội vàng nói lời tạm biệt vào điện thoại.
Đợi hai giây không thấy Hạ Tùng lên tiếng, tôi liền cúp máy.
6
Tôi biết Hạ Tùng hiểu lầm rồi.
Mà tôi cũng không định giải thích.
Cứ để anh hiểu lầm như vậy… thật ra cũng là một cách không tồi.
Dù sao trong thời gian ngắn tôi cũng chẳng tìm được ai khác diễn cùng mình.
Tối hôm đó, Hạ Tùng thỉnh thoảng lại gửi tin nhắn cho tôi, từng câu từng chữ đều mang theo sự thăm dò dè dặt.
Tôi mở xem hết, nhưng không trả lời cái nào.
Khung chat mãi đến tận rạng sáng mới hoàn toàn chìm vào im lặng như đã hết hy vọng.
Sáng hôm sau, tôi về nhà.
Vừa cắm chìa khóa vào ổ, phía sau đã vang lên tiếng cửa nhà Hạ Tùng mở ra.
Sắc mặt anh trông không được tốt lắm, dưới mắt và cằm đều hiện lên một tầng xanh nhàn nhạt.
0 Nhận xét