Tôi chủ động lên tiếng trước:
“Xin lỗi nhé, sáng nay tôi mới có thời gian xem điện thoại. Chắc không có chuyện gì quan trọng đâu nhỉ?”
Ánh mắt anh chậm rãi lướt từ gương mặt tôi xuống phần cổ áo hơi xộc xệch.
Tôi cố tình không thay quần áo.
Môi Hạ Tùng khẽ động đậy, cuối cùng miễn cưỡng cong lên thành một nụ cười nhạt:
“Vội đến vậy sao?”
“Đã gặp được người mình thích…”
Tôi xoay chìa khóa mở cửa:
“…đương nhiên phải nhanh chóng nắm lấy rồi.”
Vừa dứt lời, một giọng nói quen thuộc đã vang lên phía sau Hạ Tùng.
“Có phải Tiểu Dữ về rồi không? Về là tốt rồi, ăn sáng chưa, sang ăn cùng bà này.”
Toàn thân tôi chấn động dữ dội, ngay sau đó bắt đầu run lên không khống chế nổi.
Tôi cố gắng giữ cho giọng mình ổn định:
“Tôi mệt quá, muốn ngủ bù một lát. Phiền anh gửi lời hỏi thăm của tôi tới bà nhé.”
Nói xong liền lách người vào cửa, nhanh chóng đóng sầm lại.
Chậm thêm một giây nữa thôi, có lẽ tôi sẽ không thể kìm được cảm xúc đang vỡ vụn.
Sau khi xác nhận quan hệ với Hạ Tùng, anh đã nhiều lần muốn thẳng thắn nói với bà, nhưng đều bị tôi ngăn cản.
Anh nói:
“Bà nhìn chúng ta lớn lên, nếu là em… chắc bà sẽ không phản đối dữ dội đâu.”
Nhưng tôi biết, nguyện vọng lớn nhất của bà là được thấy Hạ Tùng có một gia đình hạnh phúc viên mãn, con cháu đầy đàn.
“Tuy bây giờ thế này cũng rất tốt…”
Hạ Tùng vùi đầu vào vai tôi cọ qua cọ lại, giọng nói mềm đến mức khiến lòng người nhũn ra.
“…nhưng tôi vẫn muốn nhận được lời chúc phúc từ người nhà hơn.”
Khi ấy tôi bị anh cọ đến mềm lòng, cũng cảm thấy đó là chuyện viên mãn nhất trên đời.
Sự thật chứng minh, người quá tham lam… sẽ bị ông trời trừng phạt.
Bà nội quả thật không phản ứng dữ dội.
Bà trông bình tĩnh đến đáng sợ.
Dưới mí mắt đã chùng xuống vì tuổi tác, ánh mắt bà giống như một vực sâu tối tăm không gợn sóng.
Mãi rất lâu sau tôi mới hiểu được trong đó chứa đựng điều gì.
Là sự thất vọng dành cho tôi… và tuyệt vọng dành cho Hạ Tùng.
Tôi là tên trộm đã đánh cắp giấc mơ đẹp của bà.
Bà hiểu rằng, điều mình mong chờ suốt nửa đời người… sẽ vĩnh viễn không thể thực hiện được..
Không gì có thể chia cắt tôi và Hạ Tùng.
Ngoại trừ cái chết.
Bà không để lại lấy một chữ.
Chỉ để lại một lọ thuốc hạ huyết áp rỗng tuếch.
7
Rốt cuộc tôi vẫn không thể ngủ bù được.
Hạ Tùng kiên trì bấm chuông cửa không ngừng, đến khi soi gương xác nhận biểu cảm vô số lần, tôi mới mở cửa.
Mang theo vẻ mệt mỏi đậm đặc hỏi anh:
“Còn chuyện gì nữa?”
Anh bước thẳng vào trong, tiện tay đóng cửa lại sau lưng, đứng trước mặt tôi.
“Ứng Dữ, em có phải là… đã xảy ra chuyện gì không?”
Tôi khựng lại.
Ban nãy quả thật tôi đã phản ứng quá rõ ràng.
Hạ Tùng đâu phải vô ích mà ở bên tôi suốt hơn mười năm, mọi dao động cảm xúc của tôi đều không thoát khỏi mắt anh.
Một lời giải thích bình thường chắc chắn không thể xóa được nghi ngờ của anh.
Thế nên tôi cố gắng nở một nụ cười đầy ám muội:
“Đều là người trưởng thành rồi, chuyện kiểu đó… chắc không cần miêu tả chi tiết với anh đâu nhỉ?”
Người sững sờ lần này đổi thành Hạ Tùng.
Gương mặt anh đỏ lên bằng tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy được, luống cuống dời ánh mắt đi chỗ khác.
“Tôi không nói chuyện đó…”
Giọng anh càng lúc càng nhỏ:
“Tôi chỉ cảm thấy em hơi kỳ lạ, giống như đang có tâm sự gì đó… trông rất mệt.”
“Ừm, đúng là rất mệt.”
0 Nhận xét