Hạ Tùng mím chặt môi, không nói nữa.
Tôi tự mình mở tủ lạnh lấy nước, vặn nắp rồi ngửa đầu uống từng ngụm lớn.
Cảm xúc cuồn cuộn trong cơ thể nhanh chóng lạnh đi.
Tôi tiện tay cởi hai cúc áo, tùy ý lau nước đang chảy xuống cổ áo.
Tôi biết chắc anh nhìn thấy rồi.
Những dấu vết trên ngực tôi lúc này, trong đầu anh nhất định sẽ hóa thành những hình ảnh sống động đầy dục vọng.
Mà nhân vật chính trong đó… là tôi cùng một người phụ nữ khác.
Giả vờ như không phát hiện ánh mắt nóng rực của anh, tôi ngồi xuống sofa.
Cũng đến lúc phải châm thêm một ngọn lửa nữa rồi.
“Hạ Tùng, phòng tranh cũng mở rồi, khi nào thì tính kiếm cho mình một bà chủ đây? Cũng đâu còn trẻ nữa, đừng để bà phải tiếc nuối.”
Bây giờ tôi chắc chắn rất đáng ghét.
Giống kiểu họ hàng thích xen vào chuyện đời người khác mỗi dịp năm mới.
Quả nhiên, sắc mặt Hạ Tùng lập tức trở nên cực kỳ khó coi.
Giọng điệu cũng cứng ngắc:
“Không cần em phải bận tâm.”
Sao có thể không bận tâm chứ.
Cái giá của việc tùy hứng quá đắt đỏ, tôi và anh đều không gánh nổi.
Chỉ là đã nói đến mức này rồi mà Hạ Tùng vẫn chưa chịu đi.
Tôi bắt đầu thấy mất kiên nhẫn, liên tục vuốt màn hình điện thoại.
“Ứng Dữ.”
“Hửm?”
“Em là người rất quan trọng với tôi.”
Tim tôi hụt mất một nhịp, ngẩng đầu nhìn anh đầy kinh ngạc.
Anh đút tay vào túi áo, nghiêm túc nói với tôi:
“Khi nào thì cho tôi gặp người em thích đi.”
8
Tôi không thể nói sự thật với Liên Tiêu, chỉ đành bảo vì vài lý do đặc biệt nên muốn cô giả làm bạn gái mình một thời gian.
Nghe thấy phí diễn sẽ được thanh toán đúng hạn, cô ấy lập tức đồng ý ngay.
“Nhưng anh không thể từ chối thẳng luôn à? Sao còn phải diễn kịch thế?”
Tôi khuấy ống hút trong ly, mấy viên đá va vào nhau phát ra tiếng leng keng giòn tan.
“Anh ấy chắc sẽ không tỏ tình đâu… nhưng tôi cần anh ấy sớm chết tâm.”
“Anh chắc người ta thích anh thật à? Đừng tự mình đa tình đấy nhé, ha ha ha.”
Tôi đương nhiên chắc chắn.
Hạ Tùng thích tôi.
Từ lúc anh vô thức giấu đi những lá thư tình người khác gửi cho tôi… đã suốt mười năm như một ngày.
Cho dù bà nội vì thế mà tự sát.
Cho dù anh vì thế mà hủy hoại luôn sự nghiệp yêu thích nhất đời mình.
Anh vẫn thích tôi.
Anh nhìn ra sự tự trách của tôi, cho dù bản thân cũng đau đớn đến cực hạn, vẫn cố gắng cười an ủi tôi:
“Ứng Dữ, tôi mới là tội nhân.”
“Nhưng em không phải.”
“Em là người tôi yêu.”
Cảm giác bản thân sắp lại chìm vào hồi ức, tôi vội vàng cầm ly lên uống một ngụm lớn.
Đang định cùng Liên Tiêu đối lại “kịch bản” để chuyển hướng chú ý, thì lúc này cô ấy lại bận trò chuyện với người đàn ông ở bàn bên cạnh.
Người kia trông có hơi quen mắt.
Tôi nghe câu được câu chăng, cho đến khi hai người lấy điện thoại ra quét mã rồi tự giới thiệu.
Khoảnh khắc nghe thấy tên hắn, mí mắt tôi giật mạnh.
Trước khi đại não kịp phản ứng, cơ thể đã bật dậy dữ dội, khiến chiếc bàn nhỏ bị tôi đụng đến lắc lư chao đảo.
“Coi tôi chết rồi à?”
Người đàn ông bị tôi quát lớn như vậy liền rụt tay về đầy lúng túng.
“Anh làm gì thế?”
Liên Tiêu kéo kéo vạt áo tôi, hạ giọng oán trách:
“Sao còn cắt đào hoa của em nữa? Người này đúng gu em mà.”
Tôi hất mạnh tay cô ấy ra, giọng lớn đến gần như gào lên:
“Em mẹ nó có biết chính em mới là món ăn trên bàn không hả?!”
0 Nhận xét