Người đàn ông này… chính là tên bạn cùng phòng đã lừa tiền lừa tình Liên Tiêu ở kiếp trước.
Liên Tiêu rõ ràng bị tôi dọa cho ngây người, há miệng nhưng chẳng nói nổi câu nào.
Tính tình tôi vốn luôn rất tốt, cô ấy chưa từng thấy tôi nổi giận như thế bao giờ.
Chỉ có tôi mới biết, dưới cơn thịnh nộ ấy đang che giấu nỗi hoảng sợ dữ dội đến mức nào.
Tại sao lại như vậy?
Rõ ràng tôi đã giúp cô tránh khỏi rồi mà.
Vậy tại sao bọn họ… vẫn gặp lại nhau?
Chẳng lẽ… số mệnh thật sự không thể thay đổi sao?
Bầu trời âm u nặng nề, áp suất thấp khiến người ta khó thở, như đang ấp ủ một trận mưa lớn.
Điện thoại rung lên một cái, màn hình sáng bừng.
Một tin nhắn bật ra:
【Ứng Dữ, bà nội ngã rồi.】
9
Bộ dạng lái xe của tôi đáng sợ đến mức sau vài lần hét lên, Liên Tiêu cuối cùng cũng không chịu nổi mà bắt tôi dừng xe để đổi cô ấy lái.
Tôi co người trên ghế, cả thân thể run lên từng cơn.
Tôi rất sợ… sẽ nhìn thấy ánh mắt tan vỡ của Hạ Tùng.
Một lần thôi đã đủ khiến tim tôi nát vụn rồi.
Nếu còn thêm lần nữa, tôi thật sự không chịu nổi.
Hạ Tùng dựa trước cửa phòng bệnh, vừa nhìn thấy tôi liền đứng thẳng người dậy.
“Thế nào rồi?”
“Chắc là… không nghiêm trọng lắm.”
Ánh mắt anh lướt qua Liên Tiêu, khẽ cau mày khó nhận ra, ngập ngừng một chút rồi chậm rãi nói:
“Bác sĩ bảo cần ở lại theo dõi thêm vài hôm.”
Suốt quãng đường tới đây tôi đã nghĩ đến vô số khả năng tồi tệ, đến lúc này vẫn còn sợ hãi chưa thôi.
Qua lớp kính trên cửa phòng bệnh, tôi thấy bà nằm trên giường, mỏng manh như một tờ giấy.
Theo lý mà nói, lúc này tôi nên vào thăm bà một chút.
Nhưng đôi chân lại chẳng cách nào bước nổi.
Tôi vẫn chưa chuẩn bị xong tâm lý, vẫn chưa thể đối diện với bà.
Liên Tiêu trái lại rất lanh lợi, đúng lúc ôm lấy cánh tay tôi lắc lắc:
“Ứng Dữ, em sắp muộn rồi đó~”
Hạ Tùng nhìn tôi, ánh mắt phức tạp khó hiểu:
“Xin lỗi, có phải tôi làm phiền hai người rồi không? Tôi sốt ruột quá nên nhất thời chẳng biết tìm ai. Giờ ở đây không có vấn đề gì nữa, hai người có việc thì cứ đi trước đi.”
Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.
Mãi đến bãi đỗ xe Liên Tiêu mới buông tay tôi ra.
“Anh đâu có nói là nam đâu, vụ này phải tính thêm tiền. Còn cả phí thuê tài xế lúc đến, phí tổn thất tinh thần vì anh lái xe nguy hiểm nữa…”
Nhìn thấy con số tôi chuyển khoản, cô ấy lập tức vui vẻ ngậm miệng.
Thật không hiểu nổi người mê tiền như cô ấy, kiếp trước sao lại bị một gã đàn ông lừa sạch gia sản.
Đời này tôi đã can thiệp hai lần rồi, chắc sẽ không có lần thứ ba đâu nhỉ.
“Liên Tiêu.”
“Hửm?”
“Em có thể nhớ kỹ cảm giác lúc này không?”
“Cái gì cơ?”
“Đàn ông tốt chỉ biết chuyển tiền cho em, chứ sẽ không chìa tay xin tiền em đâu.”
Liên Tiêu sửng sốt một chút, sau đó lộ vẻ ghét bỏ:
“Ớn quá đi, anh đang vòng vo tự khen mình đấy à?”
“…Món ăn em nhắm trúng chiều nay ấy, vừa dở vừa đắt, lần sau nhớ tránh xa.”
“Hả? Anh ăn thử rồi à?”
Đúng là… chẳng thể giao tiếp nổi.
10
Sau khi đưa Liên Tiêu về nhà ba mẹ, tôi không ở lại.
Tuy việc từng bước rút khỏi cuộc sống của Hạ Tùng là lựa chọn đúng đắn, nhưng hiện tại tôi không thể xác định… những “cốt truyện” đã định sẵn kia có lặp lại lần nữa hay không.
Lần này bà chỉ bị ngã thôi.
0 Nhận xét