Nghe vậy tôi lập tức rút chân về, định bảo anh đừng chậm trễ nữa.
Nhưng lời còn chưa kịp nói ra, tôi đã chợt nhớ tới một chuyện cực kỳ quan trọng.
11
Ngày Hạ Tùng gặp tai nạn xe… cũng là một ngày mưa giông thế này.
Vì quá đau buồn mà anh thất thần, lúc phanh xe lại gặp mặt đường trơn trượt nên không kịp dừng lại.
Hệ thần kinh bị tổn thương nghiêm trọng trong vụ tai nạn, khiến anh không thể tự đứng dậy nữa, cũng chẳng thể cầm nổi bút vẽ.
“Yên tâm, đợi em ngủ rồi tôi sẽ đi.”
Anh mò mẫm nắm lấy cổ chân tôi kéo tôi ngồi lại, lòng bàn tay lần nữa phủ lên đầu gối tôi.
Tuy bây giờ anh chưa phải chịu cú sốc mất đi người thân duy nhất, chưa chắc đã xảy ra chuyện gì… nhưng làm sao tôi dám đem mạng sống của anh ra cược với số phận chứ.
“Đêm nay đừng đi nữa, thuê hộ lý đi, ở nhà cũng thuê một người luôn. Dù sao anh cũng không thể chăm sóc bà mọi lúc mọi nơi được. Chi phí tôi trả một nửa.”
Ánh sáng từ đèn pin điện thoại có hạn, tôi không nhìn rõ biểu cảm của Hạ Tùng.
Động tác của anh bỗng khựng lại.
Sau vài giây im lặng, anh mới tiếp tục xoa đầu gối cho tôi.
Lực tay mạnh hơn ban nãy không ít.
“Ứng Dữ, đó là bà nội của tôi.”
“Em lấy thân phận gì để trả một nửa?”
Tôi ngẩn người, cúi đầu đáp nhỏ:
“Bà xem tôi như nửa đứa cháu ruột.”
“Vậy nên…”
Giọng Hạ Tùng rất khẽ.
“…tôi tính là anh trai của em một nửa sao?”
Lúc này tôi mới chậm chạp nhận ra cảm xúc của anh có gì đó không đúng.
Nỗi sợ bóng tối đã nhấn chìm sự vi diệu ấy, nhưng thật ra nếu nghĩ kỹ lại, từ lúc ở bệnh viện anh đã có chút kỳ lạ rồi.
Tôi ậm ừ cho qua, cố gắng nhớ xem rốt cuộc mình đã để lộ sơ hở ở đâu.
“Vậy tại sao…”
Hạ Tùng nghiêng người tới gần, tiến vào vùng sáng của đèn pin, để tôi đối diện với ánh mắt trầm sâu của anh.
“…lại lừa anh trai rằng em đang yêu đương?”
Đầu óc tôi trống rỗng trong chớp mắt, vô số khả năng điên cuồng tràn lên.
Liên Tiêu phản bội tôi?
Trước kia Hạ Tùng từng gặp Liên Tiêu rồi?
Hay là kỹ năng diễn xuất của chúng tôi quá tệ, hoàn toàn không lừa nổi anh?
“Cô ấy là em họ của em đúng không?”
“Mấy năm trước em từng cho tôi xem vòng bạn bè của cô ấy.”
“Ứng Dữ, những gì em nói… tôi đều nhớ.”
“Vậy thì…”
Bàn tay khô ráo ấm áp của anh chạm lên ngực tôi, lớp chai mỏng nơi đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua da thịt.
“…những dấu vết này, rốt cuộc là ai để lại?”
12
Trời đất quay cuồng.
Cả người tôi choáng váng từng đợt.
Tôi theo bản năng lắc đầu, cứng miệng nói anh nhận nhầm người rồi.
Hạ Tùng nhìn tôi rất lâu, sau đó đột nhiên rút điện thoại về.
Ngón tay thon dài khẽ chạm một cái, trực tiếp tắt luôn đèn pin.
Tầm mắt lần nữa chìm vào bóng tối.
Tôi hoảng hốt muốn giật lại, ngược lại bị anh một tay siết lấy cổ tay.
Anh dễ dàng khống chế hai tay tôi, cúi người ép xuống.
Khi không nhìn thấy nữa, những giác quan khác lại trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết.
Tôi có thể cảm nhận rõ ràng từng phản ứng của anh trên cơ thể mình.
“Hạ Tùng…”
Giọng tôi vô thức run lên, cố dùng sự yếu thế để đổi lấy nhượng bộ của anh.
“Anh muốn làm gì? Tối quá… anh biết tôi sợ bóng tối mà…”
“Ngoan, tôi chỉ xác nhận một chút thôi, sẽ nhanh lắm.”
Hơi thở nóng bỏng phả lên da thịt, từng chút một tới gần, từng chút một nóng lên.
Trên ngực truyền tới cảm giác mềm mại ấm áp, nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước chậm rãi men lên phía trên.
0 Nhận xét