[Sinh Viên Nghèo Độc Ác Ở Học Viện Quý Tộc Đã Bị Trừng Phạt_] Chương 3

 Không thể để người khác nhìn thấy bộ dạng này của tôi được.

Nhưng càng gấp, dây trói càng siết chặt hơn.

Người bên ngoài dường như không nghe thấy lời tôi.

Tiếng chìa khóa tra vào ổ vang lên.

Ổ khóa xoay chuyển.

Tim tôi cũng bị kéo căng theo.

Cho đến khi cánh cửa hoàn toàn mở ra.

Ánh sáng tràn vào.

“Ủa hội trưởng, bên trong có người à?”

Tôi sợ hãi cúi gằm đầu, chỉ muốn giấu đi dáng vẻ chật vật của mình.

Kết quả cửa lại bị đóng sầm.

“Hội trưởng, sao thế?”

“Không có gì, để tôi lấy dụng cụ, mấy cậu ra sân vận động trước đi.”

Giọng nói này quá quen thuộc.

Tôi ngẩng đầu lên, vừa lúc đối diện với đôi mắt xinh đẹp của Yến Minh Thanh.

Trên môi hắn là nụ cười dịu dàng:

“Bạn học, em đây là…”

Sao lại cố tình là Yến Minh Thanh chứ!

Trong lòng tôi đang điên cuồng gào thét chửi rủa.

Nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ đáng thương:

“Tôi với bạn đang chơi trò chơi thôi.”

Yến Minh Thanh khựng lại, chậm rãi bước tới.

Hắn quỳ một gối xuống, tháo dây trói sau lưng cho tôi.

Khẽ nói:

“Vậy sao? Trò chơi kiểu này nguy hiểm lắm. Nếu không có ai tới, em sẽ bị nhốt ở đây cả đêm mất.”

Có lẽ giờ phút này Yến Minh Thanh quá dịu dàng.

Hoặc cũng có lẽ sau khi trải qua bóng tối, tôi đang khát khao tìm thấy chút ánh sáng.

Tôi vội vàng nắm lấy cổ tay hắn:

“Không phải trò chơi, tôi nói dối đấy… có người đang uy hiếp tôi.”

Yến Minh Thanh hơi dừng lại, đuôi mắt khẽ nhướn lên:

“Thật sao?”

Tôi gật đầu.

Giống như đã tìm được cọng rơm cứu mạng duy nhất.

Hắn là hội trưởng hội học sinh.

Chắc chắn sẽ có cách giúp tôi.

Tôi nắm chặt tay hắn, lòng bàn tay đầy mồ hôi nhớp nháp.

Nhưng Yến Minh Thanh vốn mắc chứng sạch sẽ lại chẳng hề tỏ vẻ ghét bỏ.

Hắn dịu dàng nhìn vào mắt tôi, mỉm cười ra hiệu bảo tôi nói tiếp.

Tôi vừa định mở miệng.

Nhưng nghĩ tới thứ tên biến thái kia dùng để uy hiếp mình…

Tôi lại không dám nói nữa.

Yến Minh Thanh dường như cho rằng tôi đang có điều khó xử.

Hắn xoa nhẹ đỉnh đầu tôi:

“Không sao đâu, tôi nhất định sẽ giúp em tìm ra người đó.”

“Bây giờ em chỉ cần nói cho tôi biết đặc điểm của hắn.”

Tôi cảm kích nhìn Yến Minh Thanh.

Rồi lập tức rơi vào hồi ức ban nãy.

Hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt u tối lóe lên nơi đáy mắt của alpha cao quý kiêu ngạo trước mặt.

3.

“Ừm, tôi sẽ tới phòng hồ sơ kiểm tra.”

Yến Minh Thanh đưa cho tôi một cốc nước nóng.

Tôi cảm kích nhận lấy.

Nhìn alpha cao lớn đẹp trai trước mặt, trong lòng tôi bỗng dâng lên một tia áy náy khó hiểu.

Nhưng vừa nghĩ tới bộ mặt thật của tên alpha này…

Chút áy náy ấy lập tức tan biến.

“Cảm ơn.”

Yến Minh Thanh khựng lại, ý cười trong mắt càng sâu hơn.

Hắn đưa tay xoa đầu tôi:

“Không sao, lần sau nếu hắn còn tìm em, cứ tới tìm tôi trước.”

“Được rồi, lại gần đây một chút.”

Tôi chẳng hiểu gì.

Yến Minh Thanh cười, chỉ chỉ khóe môi mình.

“Rách rồi, để tôi bôi thuốc cho em.”

Mặt tôi đỏ bừng, lập tức lấy điện thoại soi thử.

Quả nhiên có một dấu cắn nhỏ.

Tên biến thái chết tiệt!

Chửi thầm xong, tôi ngoan ngoãn tiến lại gần để Yến Minh Thanh bôi thuốc.

Sống mũi nam sinh cao thẳng, đôi mắt đẹp mê người, đồng tử màu sẫm chăm chú nhìn tôi.

Động tác bôi thuốc cực kỳ nhẹ nhàng.

Nghiêm túc, dịu dàng.

Tựa như dòng nước ấm áp chảy mãi không ngừng.

Khác hoàn toàn với alpha mất khống chế trong kỳ mẫn cảm hôm đó.

Kỳ mẫn cảm thật sự ảnh hưởng tới alpha lớn như vậy sao?

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

1 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘