Tôi nói:
“Thật ra cậu cũng nghĩ tới rồi đúng không? Cố Hạo Sâm yêu Đường Đường, nhưng điều đó không cản trở việc hắn cảm thấy Đường Đường không xứng với mình.”
Cố Hạo Sâm xem thường Đường Đường.
Mà ngay cả Lăng Hoa cũng xem thường Đường Đường.
Cho nên Lăng Hoa mới chẳng hề để tâm, mới có thể lấy Đường Đường ra đối phó với những người mới xuất hiện bên cạnh Cố Hạo Sâm.
Lăng Hoa nghiến răng, hiển nhiên vô cùng không cam lòng.
Tôi trực tiếp chọc thủng:
“Ngay cả ánh trăng sáng còn như vậy, cậu nghĩ bản thân — một người chỉ được ở cạnh hắn nhờ phản chiếu chút dư quang của ánh trăng ấy — thì có bao nhiêu khả năng đi tới cuối cùng với hắn?”
16
Bà cụ giữ Lăng Hoa lại bệnh viện, còn tôi trở về biệt thự.
Cố Hạo Sâm đang ngồi uống rượu trên sofa phòng khách.
Lúc tôi bước vào, dưới chân hắn đã ngổn ngang đầy chai rỗng.
Hắn uống nhiều như vậy, khiến tôi nghi ngờ hắn đang muốn trốn khoản bốn mươi triệu tôi sắp đòi.
Vì thế tôi đi tới, ngồi xuống cạnh hắn.
“Đưa tiền.”
Vừa dứt lời, Cố Hạo Sâm liền cầm điện thoại bấm loạn một trận rồi ném thẳng sang người tôi.
Tôi cầm lên xem.
Số dư không đủ.
…?
Làm tôi tức đến bật cười.
“Định quỵt nợ à?”
Tôi nắm lấy mắt cá chân hắn.
Cơ thể Cố Hạo Sâm mềm nhũn, một chân vắt hờ trên sofa. Hắn ngước mắt lên, hàng mi khẽ run, đôi mắt mê man nhìn tôi.
Cảm giác bứt rứt trong lồng ngực tôi lúc này trở nên vô cùng chân thật.
Trong lúc chờ hắn phản ứng, tôi bỗng nhiên muốn dùng đầu lưỡi liếm lên hàng mi ấy.
Cố Hạo Sâm nhìn tôi một lúc, rồi lại nhắm mắt, mơ màng ngã xuống sofa.
“Cậu say rồi à?” Tôi hỏi.
Hắn cười khẽ:
“Nực cười.”
Ồ.
Vậy là chưa say.
Tôi ngả lưng vào đệm sofa, lớp da bên dưới phát ra tiếng kẽo kẹt.
Cố Hạo Sâm dùng cánh tay che mắt, cũng không đuổi tôi đi, bắt đầu lẩm bẩm không đầu không cuối.
“Cuộc hôn nhân hoang đường của chúng ta… chỉ để thực hiện tâm nguyện hoang đường của bà nội.”
“Nhưng cuối cùng người tôi kết hôn lại là cậu… chứ không phải Đường Đường.”
“Tôi và Đường Đường từng sống chung ở nước ngoài suốt bốn năm. Những ngày tháng ở bên em ấy là khoảng thời gian hạnh phúc nhất đời tôi.”
“Em ấy là một người cực kỳ dịu dàng và chu đáo. Sinh ra ở khu ổ chuột nghèo nhất, nhưng nội tâm sạch sẽ, tính cách kiên cường.”
“Em ấy không biết thân phận thật của tôi, chỉ nghĩ tôi là một du học sinh bình thường.”
“Tôi cũng không cố ý lừa em ấy. Chỉ là lúc đó tôi cho người ăn xin ở quảng trường ít tiền, tiện tay mượn guitar của ông ấy nghịch chơi. Đường Đường đi ngang qua, tưởng tôi là kẻ nghèo túng, liền cho tôi một trăm tệ, còn tặng tôi một bó hoa.”
“Chúng tôi sống trong căn phòng rất nhỏ, không có phòng khách, chỉ có một chiếc giường. Không có điều hòa, mùa đông phải ôm nhau sưởi ấm.”
“Lúc không đủ tiền sinh hoạt, chúng tôi sẽ mua nguyên liệu rẻ tiền về tự nấu ăn. Em ấy làm mấy công việc một lúc chỉ để mua quà sinh nhật cho tôi, cũng sẽ rất vui vẻ nhận lấy đóa hồng giấy tôi gấp cho em ấy.”
“Lăng Hoa tới tìm tôi, em ấy cũng tận tình chăm sóc, đối xử với Lăng Hoa như em trai ruột…”
“Đáng lẽ tôi nên kết hôn với em ấy… đáng lẽ tôi nên…”
Giọng Cố Hạo Sâm dần nhỏ đi, cánh tay cũng buông thõng khỏi sofa.
Ánh trăng chiếu lên cổ tay lộ ra ngoài ống tay áo của hắn, xương cổ tay rõ ràng, trắng đến không còn chút huyết sắc.
Xuống thêm chút nữa là những ngón tay thon dài, bóng tối giữa các kẽ tay khiến người ta muốn nhìn sâu hơn.
0 Nhận xét