[Tình Yêu Độc Hại_] Chương 12

 Tôi nắm lấy tay Cố Hạo Sâm, đưa lên gần mũi mình.

Mùi rượu.

Mùi suối lạnh.

Mùi pheromone.

Cảm giác nóng rực bị tôi cưỡng ép đè nén bỗng bùng cháy dữ dội. Hai mắt tôi đỏ lên, tuyến thể sau gáy bắt đầu giật mạnh.

Tôi khẽ hỏi:

“Cậu còn nhớ tên của Đường Đường không?”

Không biết đã qua bao lâu.

Lâu đến mức tôi tưởng thời gian đã ngừng lại.

Cuối cùng trong không khí vang lên một tiếng mộng du khe khẽ.

“…Đỗ Sơ Đường.”

17

Đỗ Sơ Đường…

Là anh trai tôi.

18

Cố Hạo Sâm đặt vé máy bay đưa Lăng Hoa về nước F.

Lăng Hoa tìm hắn khóc lóc cãi vã, nhưng Cố Hạo Sâm không nhượng bộ.

Sự thay đổi đột ngột trong thái độ của anh họ khiến Lăng Hoa vô cùng khó thích ứng.

Cậu ta không cam lòng, nhưng cũng chẳng còn cách cứu vãn, cuối cùng chỉ đành tỏ vẻ đã chịu thua, nói rằng nhất định phải để Cố Hạo Sâm đích thân tiễn mình lên máy bay.

Cố Hạo Sâm kiêng dè khoản bốn mươi triệu kia, nên hôm đó nhất quyết kéo tôi cùng đi sân bay.

Ghế trước là tài xế và vệ sĩ.

Ghế sau ngồi tôi với Cố Hạo Sâm, còn Lăng Hoa mang đầy tâm sự ngồi giữa hai chúng tôi.

“Tại sao phải để anh ta đi cùng?”

Lăng Hoa không vui co ngón tay lại, một tay ôm lấy cánh tay Cố Hạo Sâm.

Sau khi bị bà cụ dạy dỗ, cậu ta đã thu liễm hơn nhiều, không còn ngang ngược như lúc mới tới.

Nhưng thói quen vẫn còn.

Chỉ cần ở cạnh Cố Hạo Sâm, cậu ta sẽ vô thức muốn dựa vào hắn.

Chỉ là lớp giấy “anh em họ” ấy đã bị chính cậu ta chọc thủng, nên mọi động tác thân mật giờ đây đều mang ý vị khác thường.

Cố Hạo Sâm gạt tay Lăng Hoa khỏi cánh tay mình:

“Cậu ấy là chị dâu em, đương nhiên có thể tới.”

Tôi không tỏ thái độ gì với cách xưng hô “chị dâu” này.

Lăng Hoa bị đả kích, rũ vai co người vào đệm ghế sau.

Mọi chuyện đến đây vẫn còn khá bình yên.

Cho đến khi tôi phát hiện bên ngoài cửa sổ, nhà cửa ngày càng ít đi, cây cối ngày càng nhiều hơn.

Đó không phải đường tới sân bay.

Tôi kinh ngạc nhìn sang Cố Hạo Sâm.

Hắn cũng khó hiểu nhìn lại tôi.

Rõ ràng chuyện này không phải do hắn sắp xếp.

Đúng lúc tôi định mở miệng, vệ sĩ ghế trước đột nhiên quát khẽ:

“Đừng động đậy.”

Một trái một phải.

Hai khẩu súng đồng thời chĩa vào đầu tôi và Cố Hạo Sâm.

19

Tình thế lập tức xoay chuyển.

Xe dừng giữa nơi hoang vu.

Dưới sự uy hiếp của hai khẩu súng, tôi, Cố Hạo Sâm và Lăng Hoa đều bị tài xế dùng dây trói lại, áp giải vào một tòa nhà bỏ hoang.

Tôi không biết hai người này là muốn trả thù hay đòi tiền chuộc, nên không hề phản kháng.

Cố Hạo Sâm cực kỳ khinh thường hành vi này.

Hắn vừa định xông lên phản kháng thì đã bị đấm cho hai cú.

Tôi bảo hắn, lúc này manh động rất dễ kích thích đám bắt cóc. 

Thể chất Alpha dù mạnh đến đâu cũng chỉ là thân xác máu thịt bình thường, không thể chống nổi mấy viên đạn xuyên phá có sức nổ.

Mặt Lăng Hoa trắng bệch, mồ hôi không ngừng chảy xuống.

Cố Hạo Sâm chỉ đành an ủi cậu ta, nói chẳng qua chỉ là bắt cóc thôi, chưa tệ đến mức đó.

Chúng tôi bị áp giải lên sân thượng.

Tên vệ sĩ cầm súng chĩa vào bọn tôi canh chừng, còn tài xế đứng bên cạnh gọi điện thoại, có vẻ đang liên lạc với bà cụ nhà họ Cố.

“Ba trăm triệu, tôi muốn tiền mặt, không được trùng số seri. Trước ba giờ chiều phải chuẩn bị xong giao cho tôi. Không được báo cảnh sát.”

Tôi bật cười khinh:

“Chắc ông không biết ba trăm triệu tiền mặt chất lên lớn cỡ nào đâu…”

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘