[Tình Yêu Độc Hại_] Chương 13

 Còn chưa dứt lời, tên vệ sĩ đã đấm mạnh vào bụng tôi.

Đau đến mức tôi khom người xuống, hít mạnh mấy hơi lạnh.

Lăng Hoa sợ đến run vai.

Cố Hạo Sâm nhíu mày che trước người cậu ta, lùi ra xa tôi hai bước.

Đồ chó.

Quả nhiên bên kia điện thoại chắc cũng nhắc đến vấn đề này, tài xế hung dữ đáp:

“Tao mặc kệ chúng mày xoay sở thế nào, trước ba giờ tao nhất định phải thấy tiền.”

Không biết đầu dây bên kia nói gì, tài xế nghe xong liền đáp một tiếng “được”, sau đó cúp máy.

Gió trên sân thượng rất lớn, thổi đến mức tôi hơi đứng không vững.

Cố Hạo Sâm che chở Lăng Hoa, đứng rất xa tôi.

Trong lồng ngực tôi cũng như bị một cơn gió lạnh thổi xuyên qua, trống rỗng mà hiu quạnh.

Ánh mắt tên tài xế bắt đầu quét qua lại giữa tôi và Lăng Hoa, biểu cảm cực kỳ bỉ ổi đáng ghê tởm.

Lăng Hoa co rúm người nấp sau lưng Cố Hạo Sâm.

Cố Hạo Sâm ưỡn ngực, lạnh giọng hỏi:

“Mày muốn làm gì?”

Tên tài xế bước tới, rút một con dao nhọn chĩa vào ngực hắn.

Cố Hạo Sâm biến sắc.

Nhưng tài xế chỉ cắt đứt sợi dây trói trên người hắn.

“Bà cụ nói thời gian không đủ, có thể trả trước hai trăm triệu, để tao thả hai người đi.”

Hắn cười đầy ác ý nhìn Cố Hạo Sâm.

“Cố thiếu gia, cậu tự quyết định xem muốn dẫn ai đi.”

20

Tình tiết này đúng là kinh điển đến mức tôi còn chẳng buồn cười nữa, trực tiếp quay sang nhìn Lăng Hoa.

Lăng Hoa vừa chạm mắt tôi đã chột dạ cúi đầu xuống.

Đồ ngốc này.

Cố Hạo Sâm sao có thể chọn cậu ta được.

Trên người tôi treo cả một nghìn tỷ.

Quả nhiên Cố Hạo Sâm do dự nhìn về phía Lăng Hoa.

Hắn mở miệng:

“Lăng Hoa, hay là em…”

Tôi sợ hắn nói ra mấy lời rác rưởi nên lập tức đứng bật dậy, húc mạnh vào tên tài xế đứng phía sau Cố Hạo Sâm.

Tôi hét lớn:

“Bọn chúng chỉ có hai người thôi! Mau…”

Cố Hạo Sâm phản ứng cực nhanh, lập tức xoay người cướp con dao trong tay tài xế.

Hai người nhanh chóng lao vào vật lộn, con dao rơi xuống đất.

Tôi nhặt dao lên, cắt dây trói cho mình.

Còn Cố Hạo Sâm thì đã đè được tài xế xuống đất, hung hăng đấm một cú vào mặt hắn.

Tên vệ sĩ cách đó không xa giơ súng lên nhắm vào Cố Hạo Sâm.

Tôi hét:

“Cẩn thận!”

Ngay lúc tiếng súng vang lên, tôi lao tới đè Cố Hạo Sâm xuống.

Viên đạn bắn xuyên qua cánh tay tôi, máu tươi bắn tung tóe.

Lăng Hoa sợ hãi hét lên:

“Đừng!”

Thấy tôi bị thương, Cố Hạo Sâm không dám tin mà đỡ lấy tôi.

Lăng Hoa gào lớn:

“Mấy người đang làm cái gì vậy! Chẳng phải chỉ là diễn kịch thôi sao! Sao các người dám nổ súng thật!”

Tên vệ sĩ và tài xế nhìn nhau một cái rồi nói:

“Xin lỗi nhé Lăng thiếu gia. Hai mươi vạn với hai trăm triệu… chênh lệch quá lớn.”

Lúc này Cố Hạo Sâm mới hiểu ra mọi chuyện, sắc mặt xanh mét nhìn sang Lăng Hoa.

Lăng Hoa không dám nói nữa, cúi đầu nức nở.

21

Viên đạn xuyên qua cánh tay tôi.

Không phải vết thương trí mạng, nhưng máu không ngừng chảy khiến nhiệt độ cơ thể tôi tụt xuống nhanh chóng, ý thức cũng ngày càng mơ hồ.

Cố Hạo Sâm dường như bị việc tôi liều mình bảo vệ hắn làm rung động.

Bằng chứng là hắn xé quần áo mình để băng bó cầm máu cho tôi, còn để tôi nằm trên đùi hắn.

Tôi trêu hắn:

“Nếu tôi chết rồi, cậu có nhớ tôi như nhớ Đường Đường không?”

Hiếm khi hắn lộ ra chút hoảng loạn.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘