Tôi đưa tay đẩy hắn.
Hắn giữ chặt tay tôi, cơ bắp căng phồng, sức lực lớn hơn ngày thường gấp mấy lần.
Hắn cúi người xuống phía tôi, giọt mồ hôi trên chóp mũi rơi xuống bên xương quai xanh tôi.
“Cậu muốn đánh dấu tôi à?”
Tôi hiểu ra, khóe môi cong lên ý cười.
Muốn nhân lúc tôi không có sức phản kháng mà làm tới cùng, tốt nhất là khiến tôi mang thai, sau đó đổ hết cho kỳ mẫn cảm, xin lỗi vài câu là đôi bên đều đẹp mặt?
Đáng tiếc.
Alpha không thể đánh dấu Alpha.
Hiện giờ hắn bị bản năng khống chế, ngược lại đang ở thế yếu.
Tôi ôm lấy gáy hắn hôn xuống, mặc cho hắn cắn xé môi mình, tay mò dưới gối lấy ra một ống thuốc, đâm thẳng vào cổ hắn.
Hắn mềm nhũn ngã xuống, thở dốc nhìn tôi, khóe mắt đỏ lên.
Tôi nhìn rõ sự si mê trong mắt hắn, cuối cùng cũng không kiềm nổi pheromone đã áp chế nhiều ngày.
“Trùng hợp thật.”
Tôi ghé bên tai hắn nói.
“ Tôi cũng đang trong kỳ mẫn cảm.”
…
24
Suốt ba ngày liền, chúng tôi như hai con thú hoang bị nhốt, điên cuồng cắn xé và quấn lấy nhau.
Pheromone của cả hai va chạm liên tục trong không khí, mùi hương thoát ra từ khe cửa thôi cũng đủ khiến người khác tránh xa ba mét.
Không ai dám mở cửa phòng.
Đồ ăn và nước được đặt trước cửa, mãi tới ngày thứ tư tôi bị đói đến tỉnh mới rời khỏi Cố Hạo Sâm, bổ sung chút năng lượng cho cơ thể đã tiêu hao quá mức.
Sau khi được tôi đút nước, Cố Hạo Sâm mới khôi phục ý thức.
Phản ứng đầu tiên của hắn là muốn chạy.
Kết quả hoảng loạn ngã khỏi giường, còn làm trẹo cả đùi.
Tôi gọi bác sĩ gia đình tới.
Lần này tình huống giữa tôi và hắn, mấy dì giúp việc nhà họ Cố đều biết sạch.
Cố Hạo Sâm vẫn nổi giận như cũ, hai tuần liền không thấy bóng dáng.
Hai tuần sau hắn lại trở về biệt thự nhà họ Cố, bắt đầu vô thức ở cùng phòng với tôi, thường xuyên tiếp xúc cơ thể tôi, dường như đã sinh ra chút lưu luyến.
Hắn mang thai rồi.
Tôi đưa hắn tới bệnh viện kiểm tra.
Khi cầm được tờ kết quả xét nghiệm, ban đầu hắn còn mờ mịt, sau đó thở dài thật sâu, như thể đã chấp nhận số phận.
“Tôi không ngờ…”
Hắn cúi đầu, mặc cho tôi ôm hắn vào lòng.
“…tôi lại dùng cách này để bước ra khỏi thế giới của Đường Đường.”
Tôi dịu dàng nhìn phần gáy trắng nõn của hắn, cúi đầu hôn lên vành tai hơi đỏ.
25
Cậu thật sự bước ra rồi sao?
Nhưng tôi lại không muốn cậu làm vậy đâu.
26
Cố Hạo Sâm mang thai, bố tôi rất hài lòng, giải lệnh cấm cho tôi, cho phép tôi tiếp tục đóng phim.
Trợ lý và quản lý của tôi đều quay lại, còn mang theo rất nhiều quà, nào là sữa bột, bình sữa, đồ chơi, quần áo trẻ em, tã giấy…
Họ cười tủm tỉm nói là quà tặng cho người nhà tôi.
Tôi mang đống quà về cho Cố Hạo Sâm, thay mặt những người bên cạnh chuyển lời chúc tốt đẹp tới hắn.
Biểu cảm Cố Hạo Sâm hơi ngỡ ngàng, nhưng vẫn nhận lấy quà, thật lòng cong khóe môi cười.
Buổi tối tôi ôm hắn vào lòng, thả pheromone dỗ hắn ngủ.
Hormone là thứ vô cùng đáng sợ.
Cố Hạo Sâm từ thể xác đến tinh thần đều càng lúc càng phụ thuộc vào tôi.
Tình yêu…
Có lẽ cũng đã xuất hiện rồi.
Bởi vì tôi là cha của đứa bé trong bụng hắn.
Bởi vì một nghìn tỷ kia.
Bởi vì tôi cũng thích hắn.
Tôi gần như chiếm hết thiên thời địa lợi nhân hòa.
Tình cảm hắn dành cho tôi, đương nhiên sẽ sâu đậm hơn người khác một chút.
Cho nên về sau hắn chủ động đòi hỏi tôi, ánh mắt dịu dàng, tình ý sâu nặng.
Cưới trước yêu sau.
Tình giả thành thật.
Mọi thứ đều đã đạt đến trạng thái hoàn mỹ.
---
0 Nhận xét