[Tình Yêu Độc Hại_] Chương 18

 “Cậu… hôm nay ở cùng Úy Liên à?”

Tôi bình thản đáp:

“Ừ, bạn thân của cậu khá nghĩa khí, chắn giúp tôi không ít rượu. Không thì tôi còn chẳng tỉnh táo nổi để quay về gặp cậu.”

Cố Hạo Sâm hơi yên lòng một chút. Thấy hân thất thần, tôi trêu:

“Ghen à?”

Mặt hắn lập tức đỏ bừng như nổ tung thuốc nhuộm, phần da lộ ra ngoài mắt thường cũng thấy đỏ chín cả lên.

Hắn động môi như muốn giải thích, nhưng rất nhanh đã nhớ ra mình vừa bị tôi đào từ đống quần áo của tôi ra, bây giờ nói gì cũng chỉ là giấu đầu hở đuôi.

Thế là hắn chỉ:

“…Chậc.”

Hiếm thật đấy.

Tôi cúi xuống hôn hắn:

“Cơ thể tôi là của riêng cậu, có muốn kiểm tra thử không?”

 32

Kiểm tra suốt nửa đêm.

Tôi thả đủ pheromone cho Cố Hạo Sâm rồi ôm hắn ngủ.

Sáng hôm sau tôi bị hắn đá xuống giường.

Hắn cầm điện thoại, mặt mày hằm hằm bắt tôi nhìn màn hình.

Trên màn hình là tin tức ngày hôm đó, tiêu đề là:

“CP đoàn phim phim giả tình thật?”

Phía sau còn thêm dấu chấm hỏi.

Tôi chưa kịp nhìn rõ nội dung, chỉ thấy ngay đầu bài là một bức ảnh: Úy Liên ngồi trên đùi tôi, tôi ôm cậu ta, tư thế mập mờ thân mật, cằm còn đặt trên hõm cổ cậu ta.

“Giải thích đi.” Cố Hạo Sâm tức đến phát run.

“À, chắc là ảnh chụp lúc liên hoan hôm qua nhỉ.”

Tôi ngáp một cái, vò tóc ngồi dậy, còn không sợ chết mà định ôm hắn

“Bên trái bức ảnh chắc còn có người nữa, người đó muốn quấy rối tôi nên cậu ấy mới làm lá chắn giúp tôi.”

Cố Hạo Sâm đẩy tôi ra:

“Một Omega, ngồi hẳn lên người cậu chỉ để chắn?” 

Tôi sa sầm mặt xuống, lạnh giọng hỏi:

"Cậu có ý gì?"

Đây là lần đầu tiên sau khi kết hôn tôi tỏ thái độ với hắn.

Cố Hạo Sâm rõ ràng không kịp phản ứng, trong mắt thoáng qua một tia hoang mang hiếm thấy.

Tôi cười nhạt:

" Cậu nghi ngờ tôi?"

“Nhưng mà…”

*Tôi có tệ thật đấy, nhưng chưa bao giờ làm cái kiểu bắt cá hai tay. Với lại, cậu nghi ngờ tôi thì thôi đi, Liên Liên là thanh mai trúc mã của cậu, còn là người được chính cậu nhờ chăm sóc tôi trong đoàn phim. Sao cậu có thể nghĩ cậu ấy như vậy?

“ Liên Liên?” Cố Hạo Sâm lập tức bắt được trọng điểm, giọng trầm xuống

" Cậu gọi cậu ta là Liên Liên ?”

Tôi cau mày:

"Chẳng phải cậu cũng gọi vậy sao?"

Giọng hắn bỗng cao hẳn lên:

" Tôi quen cậu ta bao lâu, cậu quen cậu ta bao lâu?!"

Đầu tôi đau nhức, chỉ đành day nhẹ thái dương:

"Tôi quay phim liên tục hai ngày liền, vừa ăn xong đã vội vã ngồi ba tiếng xe rồi lại bay thêm hai tiếng chỉ để sang đây gặp cậu. Không phải để nghe cậu vô lý gây sự."

Có lẽ nhận ra sự mệt mỏi cùng chán chường trong giọng tôi, cảm xúc của hắn lập tức mất kiểm soát. Hốc mắt đỏ hoe.

Tôi không dỗ dành.

Tôi chỉ đứng yên, chờ hắn tự bình tĩnh lại, rồi chủ động bước tới ôm lấy tôi.

“Chính tôi cũng không biết mình bị làm sao nữa…” Hắn khàn giọng giải thích, vùi đầu vào hõm cổ tôi

“Tôi chỉ thấy hoảng loạn thôi.”

Tôi cúi đầu nhìn hắn.

Vai hắn gầy đi thấy rõ, xương quai xanh nhô lên sắc nét hơn trước, cần cổ buông lỏng đầy mệt mỏi. Hiếm hoi lắm mới thấy hắn yếu đuối đến vậy.

"Chỉ là hormone rối loạn thôi, nên cậu mới suy nghĩ lung tung."

Tôi thả pheromone ra trấn an hắn thêm lần nữa, bàn tay vuốt nhẹ sau gáy hắn hết lần này đến lần khác.

"Nếu cậu thật sự để tâm, sau này ngoài công việc ra, tôi sẽ không tiếp xúc riêng với Liên Liên nữa."

Cố Hạo Sâm khẽ lắc đầu:

"Là tôi nghĩ nhiều rồi."

Nói xong, hắn lại nhỏ giọng bổ sung:

" Trước đây tôi không như vậy…"

---

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘