Tôi cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ mà mỗi lần rời Tượng Sơn quay phim, hắn đều tự tay đeo cho tôi, lửa giận bùng lên dữ dội. Tôi tháo phăng chiếc đồng hồ, ném mạnh xuống sàn.
Mảnh kính vỡ tung tóe.
Cố Hạo Sâm lùi lại nửa bước.
“Tôi không phải nghi ngờ cậu…” Hắn run giọng
“Chỉ là tôi cảm thấy cậu ta sẽ làm gì đó… trước đây cậu ta vẫn luôn như vậy…”
Uý Liên lập tức nổi giận:
"Cậu nghĩ tôi sẽ làm gì?! Người có hôn ước với cậu là tôi mới đúng! Nếu không phải ngày nào cậu cũng làm mấy chuyện loạn thất bát tao đó, tôi còn có thể thế nào với người khác?!"
Cố Hạo Sâm biến sắc, sợ tôi nghe thấy hai chữ “hôn ước” sẽ không vui, vội vàng giải thích:
"Chuyện hồi nhỏ thôi, hai nhà chỉ thuận miệng nói đùa"
“Đồ khốn!” Uý Liên gào lên
“Lúc cậu mập mờ với tôi sao cậu không nói vậy hả?! Là người khác dễ bắt nạt à? Hay là Đỗ Sơ Đường dễ bắt nạt?!”
Sắc mặt Cố Hạo Sâm lập tức trắng bệch:
"Cậu còn có mặt mũi nhắc đến Đường Đường?! Chính cậu hại chết em ấy!"
Uý Liên tức đến phát run, vớ lấy gối ném mạnh vào hắn.
"Không! Là cậu mới đúng!"
Cậu ta khàn giọng hét lên:
" Những gì cậu đang phải chịu bây giờ… chẳng qua chỉ là những chuyện từng xảy ra với Đỗ Sơ Đường, nay lặp lại trên chính người cậu mà thôi!"
Cố Hạo Sâm như bị sét đánh.
Môi hắn cứng đờ.
Hắn run rẩy quay đầu nhìn sắc mặt tôi, đưa tay muốn kéo tôi lại.
Tôi hất tay hắn ra, chỉ để lộ vẻ mệt mỏi cùng thất vọng:
"Tôi không ngờ cậu lại là loại người như vậy. Cố Hạo Sâm, cậu khiến tôi quá thất vọng rồi."
Cơ thể hắn khẽ run lên.
Chút huyết sắc cuối cùng trên gương mặt cũng biến mất sạch sẽ.
Trông hắn như thể… chỉ cần chạm nhẹ một cái thôi cũng sẽ vỡ tan.
Đau không?
Đây chính là cái kết tôi đã chuẩn bị cho hắn.
"Chờ lấy được tài sản thừa kế rồi thì ly hôn đi."
Tôi bình thản nói ra câu thoại cuối cùng.
" Sau khi đứa bé ra đời, mỗi tháng tôi sẽ gửi tiền cấp dưỡng cho cậu."
Cố Hạo Sâm như bị sét đánh ngang tai.
Hắn lảo đảo lùi về sau hai bước, cả người ngã ngồi xuống ghế.
Sắc mặt trắng bệch đến xanh xám, hắn hít thở dồn dập như không thể lên nổi hơi, bàn tay run rẩy ôm chặt lấy ngực mình. Nước mắt cứ thế rơi xuống, bờ vai run lên dữ dội như cành lá trong gió lạnh.
“Không… không phải… Tri Trứ… cậu không thể…”
Tôi xoay người định rời khỏi phòng bệnh, phía sau bỗng vang lên tiếng hét thất thanh.
"Máu! Có máu!"
Tôi quay đầu lại.
Cố Hạo Sâm đã ngất đi từ lúc nào, giữa hai chân hắn loang ra một mảng máu đỏ thẫm.
Khung cảnh trước mắt như kéo ký ức ngủ quên của tôi sống dậy.
Tôi sững người một thoáng, rồi lập tức lao tới ôm lấy hắn, chạy thẳng về phía phòng cấp cứu.
"Bác sĩ! Bác sĩ đâu!"
---
May mà cấp cứu kịp thời.
Đứa bé được giữ lại.
Cố Hạo Sâm nằm trên giường bệnh với vẻ mặt tro tàn, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm lên trần nhà. Tấm chăn trắng phủ kín bụng và hai chân hắn, chỉ để lộ cổ tay gầy gò cùng những đường tĩnh mạch xanh nhạt nổi lên dưới lớp da tái nhợt.
Tôi ngồi bên cạnh, lặng lẽ gọt táo cho hắn.
Vỏ táo dưới lưỡi dao kéo thành một dải dài liên tục.
“Vậy mà vẫn còn…” Hắn đột nhiên lên tiếng.
Tôi khựng lại:
*Cái gì?"
“Đứa bé.”
Hắn im lặng rất lâu rồi mới khàn giọng nói tiếp:
"Không có nó… cậu sẽ không lấy được tài sản thừa kế. Chúng ta cũng sẽ không ly hôn."
Lưỡi dao trong tay tôi lệch đi, cắt rách đầu ngón tay cái.
Máu chậm rãi rịn ra.
Tôi nhìn giọt máu đỏ trên đầu ngón tay mình, trong lòng dần dâng lên một cảm giác bức bối khó tả.
"Cậu yêu tôi à?"
Tôi hỏi hắn.
0 Nhận xét