Hắn muốn độc chiếm toàn bộ?
Vậy thì chỉ có thể phá sản.
Mà phá sản cá nhân sẽ không liên lụy đến phối ngẫu và con cái.
Tôi vẫn là ảnh đế họ Đỗ.
Vẫn là cậu chủ nhà họ Đỗ.
Còn Cố Hạo Sâm…
Sẽ biến thành kẻ thất tín mang họ Cố.
Đó mới là kết thúc thật sự.
---
Cố Hạo Sâm đã nghĩ đủ mọi cách để kéo dài sự sụp đổ của nhà họ Cố.
Thứ gì bán được, hắn đều bán sạch.
Tiền cũng không vay nổi nữa.
Cho đến lúc ấy hắn mới nhận ra…
Mình không chỉ chẳng còn người thân.
Mà ngay cả bạn bè cũng chẳng còn ai.
Hắn bị đòi nợ đến sứt đầu mẻ trán, hoàn toàn không còn tâm trí để dây dưa với tôi vụ ly hôn.
Ngày tập đoàn Cố thị phá sản, tôi mua lại biệt thự nhà họ Cố, rồi cho người đưa hắn trở về.
Hắn không còn lựa chọn nào khác.
Hắn đã mất tất cả.
Ngày nào cũng có người tìm tới đòi nợ.
Trong mắt người ngoài, chẳng qua chỉ là tài sản của vợ chồng chuyển từ tay trái sang tay phải.
Chỉ có đương sự là Cố Hạo Sâm mới hiểu cảm giác đó đau đớn thế nào.
Hắn cũng từng muốn đi làm thêm vài công việc để giữ chút tự tôn cuối cùng.
Nhưng tôi giam lỏng hắn.
Đứa bé vẫn do hắn chăm sóc.
Y tá, bác sĩ gia đình và bảo mẫu tôi thuê vẫn luôn ở cạnh hắn.
Nhưng em họ hắn muốn gặp hắn phải báo với tôi trước.
Mà chỉ cần hắn bước tới cổng biệt thự nhà họ Cố, ba vệ sĩ áo đen sẽ lập tức lịch sự chặn hắn quay về.
Hắn từng cãi vã.
Từng làm loạn.
Từng phản kháng.
Nhưng tôi có một vạn cách khiến hắn thực hiện nghĩa vụ của một người chồng.
Cho đến khi hắn nhớ ra…
Đó cũng chính là những chuyện hắn từng làm với Đường Đường.
Cuối cùng hắn tuyệt vọng thật rồi.
Hắn nửa nằm trên sofa phòng khách, đôi chân dài buông thõng, vừa vỗ tay vừa cười chế giễu tôi:
"Một màn báo thù hoàn hảo đấy. Ảnh đế Đỗ và anh trai tình sâu nghĩa nặng, thật khiến người ta cảm động."
Hắn nghiêng đầu nhìn tôi.
"Bước tiếp theo cậu định làm gì? Để tôi chết vì tai nạn, hay chết vì ung thư dạ dày?"
Tôi nghĩ…
Có lẽ mình thật sự nên làm vậy.
Nhưng…
"Đường Đường chưa chết.'
Nghe thấy câu đó, Cố Hạo Sâm lập tức bật dậy khỏi sofa.
Đôi mắt mở to đến đỏ ngầu.
"Đứa bé đúng là không còn nữa. Nhưng anh ấy giả chết để thoát khỏi cậu."
Tôi chăm chú quan sát biểu cảm của hắn.
"Tôi đã đưa anh ấy sang nước ngoài."
“Anh ấy đã kết hôn với một giảng viên đại học rồi. Tháng trước tôi còn gửi tiền mừng.”
Cố Hạo Sâm nhắm chặt mắt lại hai lần.
Nước mắt lập tức cuồn cuộn rơi xuống.
Hắn ôm mặt bật khóc thành tiếng.
Tôi mặc cho hắn khóc suốt hai mươi phút.
Đến khi cổ họng hắn khàn đặc, hắn mới ngẩng đầu lên nhìn tôi bằng đôi mắt đỏ hoe ngập nước.
“Sau này… tôi còn có thể gặp lại anh ấy không?”
"Anh ấy nói, đời này không gặp nữa."
Cố Hạo Sâm hít thở dồn dập, tiếng nức nở nghẹn nơi cổ họng.
Một lúc lâu sau, hắn mới khàn giọng hỏi:
"Tại sao cậu lại nói cho tôi biết?"
Tôi nhìn hắn.
"Người đầu tiên nhìn thấy cậu chơi guitar… thật ra là tôi."
"Một trăm tệ và bó hoa kia, cũng là tôi bảo anh ấy mang tới cho cậu."
Tiếng nức nở của Cố Hạo Sâm chợt khựng lại.
Ngay cả tiếng nghẹn ngào cũng trở nên méo mó kỳ quái.
Tôi tiếp tục nói:
"Hôn ước này cũng là do tôi chủ động đề nghị với bà cụ."
"Bà ấy đồng ý, vì bà ấy tin rằng tôi có thể trở thành nửa kia phù hợp với cậu."
Cố Hạo Sâm không dám tin:
"Cậu yêu tôi?"
Tôi im lặng một thoáng.
"Tôi không chắc nữa."
Tôi mỉm cười với hắn.
"Tôi mắc chứng nhân cách chống đối xã hội."
"Năm mười hai tuổi, tôi từng thấy cậu tranh giành một cái đùi gà trong bữa tiệc. Hiếm lắm tôi mới nhớ kỹ một người như vậy."
Cố Hạo Sâm hít mạnh một hơi lạnh.
“Ảnh đế Đỗ sống như đang diễn kịch…” hắn khàn giọng nói.
“… tất cả đều là diễn xuất.”
Tôi ôm chặt lấy hắn.
"Rốt cuộc thích một người là thế nào? Chính tôi cũng không chắc nữa."
"Tôi cảm thấy hứng thú với cậu, cho nên mới vui vẻ chấp nhận lời đề nghị báo thù của anh trai. Đổi lại, anh ấy ký vào giấy từ bỏ quyền thừa kế nhà họ Đỗ."
Tôi cúi đầu nhìn hắn.
"Có lẽ yêu hận của tôi với cậu đều bắt nguồn từ việc bắt chước cảm xúc của Đường Đường."
"Nhưng có một điều tôi có thể chắc chắn…"
Tôi cười khẽ.
"Cậu thật sự khiến tôi sinh ra đủ loại cảm xúc."
"Tốt có. Xấu có."
"Thú vị biết bao."
Cố Hạo Sâm rất lâu vẫn không biết nên đáp lại thế nào.
Cuối cùng chỉ bật ra một câu chửi khàn đặc:
" Cậu mẹ nó…"
Tôi cắt ngang hắn.
"Tôi không cần cậu yêu tôi. Cậu vốn chỉ yêu chính mình."
Tôi đan những ngón tay mình vào tay hắn, mười ngón siết chặt.
"Nhưng tôi sẽ trói cậu bên cạnh tôi mãi mãi."
"Như vậy… cậu sẽ không thể đi hại người khác nữa~"
---
Ích kỷ.
Lạnh lùng.
Vô trách nhiệm.
Lừa dối.
Thao túng.
Bất chấp thủ đoạn.
Xem thường mạng sống.
Đó là tôi.
Tôi sinh ra đã đứng ở nơi cao nhất.
Nếu không có mẹ tôi…
Có lẽ tôi còn tệ hơn bây giờ.
Tôi chăm sóc Đường Đường vô cùng chu đáo.
Nhưng tôi cũng nói rõ với anh ấy rằng đừng để người ngoài biết đến sự tồn tại của tôi.
Tôi cũng sẽ không cho anh ấy cơ hội tranh đoạt gia sản.
Tôi đối xử rất tốt với từng người tình của mình.
Bởi vì nếu không có họ…
Tôi sẽ chẳng giống con người chút nào.
Tôi có thể thuần thục đóng rất nhiều vai.
Cũng có đủ phản ứng cảm xúc để đối phó với cuộc sống thường ngày.
Nhưng phần ác trong tận đáy lòng tôi…
Cuối cùng vẫn phải có nơi để thuộc về.
Trên đời này có rất nhiều dạng tình cảm.
Mà tôi…
Lại thích cảm giác nghiền nát Cố Hạo Sâm thành từng mảnh.
Rồi lại tự tay nhào nặn hắn cùng chính mình.
Cho dù cuối cùng…
Chỉ tạo ra được một thứ méo mó kỳ dị.
---
"Cậu đúng là một tên khốn."
"Chúng ta giống nhau"
"Cậu khiến người ta buồn nôn."
"Mong là tôi có thể khiến cậu buồn nôn cả đời."
---
Tôi hôn hắn.
Và nhận lại nụ hôn của hắn.
_END_
0 Nhận xét