Omega nhỏ lại đứng dậy, kéo tay áo hắn:
“Tụ họp xong rồi mà, anh mau về đi, về đi mà.”
Cố Hạo Sâm trừng cậu ta, còn tôi thì “phụt” một tiếng bật cười.
Đúng là náo nhiệt thật.
“Đường Đường cũng là bạn tôi.” Tôi bước tới ngồi cạnh Omega nhờ
“Phía bà nội tôi sẽ giải thích. Tôi cùng mọi người tiễn em ấy nhé.”
Lúc này Omega nhỏ bị kẹp giữa bên trái là Cố Hạo Sâm, bên phải là tôi, rõ ràng cảm thấy cực kỳ có mặt mũi, vui đến mức mặt đỏ bừng.
Đám người còn lại trong phòng hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang diễn ra, ai nấy đều ngơ ngác nhìn tôi và Omega nhỏ cười nói vui vẻ.
Cái này tính là gì?
Tôi phong độ lịch lãm, ăn nói dí dỏm. Omega nhỏ cười duyên động lòng người.
Còn Cố Hạo Sâm ngồi bên cạnh uống hết ly này tới ly khác, trông như chính thất bị cắm sừng.
HÌnh như hắn quên mất rồi.
Tôi là Alpha.
Hơn nữa còn là một “vua biển”.
Tôi biết rõ làm thế nào mới có thể đánh trúng mục tiêu chỉ bằng một đòn.
Tôi đã sớm điều tra rồi.
Ba của Omega nhỏ là một con bạc, trong nhà nợ mấy triệu tiền vay nặng lãi. Cậu ta theo Cố Hạo Sâm một năm, được hắn nuôi dưỡng, bảo vệ, cho đi học, nhưng hắn chưa từng nhắc tới chuyện giúp cậu ta trả nợ.
Là Cố Hạo Sâm thiếu mấy triệu đó sao?
Hay là hắn không đủ năng lực xử lý ông bố kia để ông ta không dám đánh bạc nữa?
Không phải.
Chỉ là Cố Hạo Sâm muốn dùng chuyện đó để khống chế Omega nhỏ mãi mãi, ép cậu ta làm thế thân.
Ban đầu Omega nhỏ không nhận ra.
Nhưng lúc Cố Hạo Sâm không chịu đưa hai mươi triệu, còn định dùng cậu ta để đuổi tôi đi, cậu ta hiểu rồi.
Cho nên tôi đưa cho Omega nhỏ ba triệu.
Ở bên Cố Hạo Sâm lâu như vậy, cậu ta chỉ kiếm được vài cái túi xách, đến bây giờ mới biết hóa ra “chi phí chia tay” là tiền du học.
Cầm ba triệu tôi cho, rời khỏi cái gia đình nguyên sinh mục nát kia, rời khỏi Cố Hạo Sâm, tiếp tục học hành tử tế — cậu ta hoàn toàn có thể sống rất tốt.
Bây giờ trái tim Omega nhỏ tự nhiên nghiêng về phía tôi rồi.
Cố Hạo Sâm uống vài ly rượu, thấy Omega nhỏ chỉ lo nói chuyện với tôi, trong lòng khó chịu vô cùng.
Ánh mắt hắn khẽ dao động, không biết có phải lại nhớ tới ánh trăng sáng chết yểu kia không.
Trong mắt hắn, ánh trăng sáng của hắn nhất định sẽ không vì chút lợi ích nhỏ nhoi mà quay sang cười nói với người đàn ông khác.
Bầu không khí buổi tụ họp quá mức gượng gạo, thế là đám hồ bằng cẩu hữu kia lần lượt kiếm cớ chuồn mất.
Cố Hạo Sâm say khướt.
Omega nhỏ hơi lo lắng, cùng tôi dìu hắn lên xe rồi mới chào tạm biệt.
Trước khi đi, cậu ta chân thành nói với tôi một tiếng:
“Cảm ơn anh.”
6
Tôi đưa Cố Hạo Sâm về nhà, đơn giản kể lại mọi chuyện cho bà cụ nghe rồi dẫn hắn vào phòng ngủ chăm sóc.
Cả người hắn nồng mùi rượu, tóc tai rối bời, cổ áo mở rộng, có thể nói là khá chật vật nằm vật trên giường.
Ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào, khiến sắc mặt hắn càng thêm tái nhợt.
Tôi cúi đầu nhìn bóng mi hắn đổ xuống hốc mắt, nhìn mí mắt bất an run rẩy, nhìn sống mũi cao thẳng khiến người khác rung động cùng đôi môi mỏng đang mím chặt.
Anh tuấn đến lạ.
Cũng vô tình đến lạ.
Tôi ngồi xuống bên cạnh hắn, ngẩng đầu nhìn vầng trăng trắng cô độc treo giữa bầu trời xanh thẫm ngoài khung cửa.
Bên cạnh vang lên tiếng sột soạt, Cố Hạo Sâm ngồi dậy.
0 Nhận xét