“Được rồi.”
Tôi biết điều dừng lại đúng lúc, trước khi hắn bất chấp tất cả mà liều mạng với tôi, chậm rãi rút ngón tay ra.
Cố Hạo Sâm kéo quần lên, bước ra khỏi phòng vệ sinh trước tôi một bước, tiện tay đóng sầm cửa lại, suýt nữa đập trúng mũi tôi.
Tôi rất ít khi làm chuyện ép buộc người khác như thế này.
Nhưng không thể không thừa nhận… à không, phải nói rằng nhìn Cố Hạo Sâm tức đến bốc khói bảy lỗ, tâm trạng tôi thật sự cực kỳ vui vẻ.
Thấy hắn đi xa, tôi cũng nhàn nhã bước theo sau.
10
“Anh họ, em muốn ở đây.”
Lăng Hoa đứng trước cửa phòng ngủ chính, chỉ vào chiếc giường kiểu châu Âu bên trong, mặt mày hớn hở, kiêu căng ngang ngược.
Bà cụ lập tức lên tiếng ngăn cản:
“Đây là phòng tân hôn của Hạo Sâm và Tri Trứ, sao cháu lại không hiểu chuyện như vậy?”
Lăng Hoa liếc tôi một cái, nhướng mày, vẫn kiên quyết muốn dọn vào:
“Phòng này ánh sáng với thông gió đều tốt. Phổi cháu không khỏe, cần dưỡng bệnh. Cháu ở vài hôm thì sao chứ?”
Sắc mặt Cố Hạo Sâm lập tức tối sầm.
Tôi không biết bình thường hắn cưng chiều cậu em họ này đến mức nào mới khiến cậu ta tự tin nói ra những lời ấy.
Nhưng…
Trong căn phòng này vừa xảy ra chuyện mà Cố Hạo Sâm chắc chắn không muốn bất kỳ ai biết được.
“Không được, anh sẽ sắp xếp phòng khác cho em.”
Quả nhiên Cố Hạo Sâm từ chối.
Sắc mặt Lăng Hoa lập tức thay đổi:
“Anh Hạo Sâm, sao anh có thể…”
Cậu ta cúi đầu, lộ ra dáng vẻ sắp khóc:
“Nếu Đường Đường còn sống, anh ấy nhất định sẽ không để anh đối xử với em như vậy đâu. Đường Đường thương em nhất mà. Anh ấy sợ nhất là em bị bệnh, chắc chắn còn chẳng cần em mở miệng, sẽ tự ở bên cạnh chăm sóc em.”
Dáng vẻ tủi thân kia quả thật rất đáng yêu.
Nếu như lúc nói không dùng ánh mắt đầy oán độc liếc tôi.
Những lời này hiển nhiên đã chạm tới Cố Hạo Sâm.
Biểu cảm hắn mềm đi, nhưng vì vài chuyện khó nói nên vẫn chưa lập tức gật đầu:
“Lăng Hoa, hay là em xem lại…”
Tôi bỗng lên tiếng:
“Giường này khá lớn.”
“Hả?”
Cố Hạo Sâm khó hiểu nhìn tôi.
Tôi bổ sung:
“Ngủ ba người cũng đủ.”
Lần này cả Cố Hạo Sâm lẫn Lăng Hoa đều sững người.
“Tôi và anh họ em đều có thể ở cạnh chăm sóc em.”
Tôi cười tươi rói, thuận tiện tỏa ra một chút pheromone mùi rượu tequila
“Em họ Lăng Hoa sức khỏe không tốt, tôi không yên tâm. Hai người thế nào cũng chăm sóc chu đáo hơn một người.”
Lăng Hoa ngẩn ngơ mất một lúc, lắp bắp:
“Ba… ba người sao?”
Bà cụ “phì” một tiếng bật cười, kéo Lăng Hoa đi luôn:
“Lâu lắm rồi cháu chưa gặp bà ngoại mà, ở phòng cạnh bà đi. Đám trẻ các cháu biết chăm người cái gì? Bà bệnh lâu thành quen rồi, bên cạnh cũng có người hầu hạ, thích hợp chăm cháu nhất.”
Đợi bà cụ và Lăng Hoa đi xa, Cố Hạo Sâm quay đầu nhìn tôi đầy khinh bỉ.
“Cậu đừng nghĩ dùng cách này là có thể lấy lòng tôi.”
Tôi chớp chớp mắt, hoàn toàn không hiểu.
“Cho dù cậu có bắt chước thế nào…” Cố Hạo Sâm hừ lạnh, đi ngang qua tôi “Cậu cũng không phải Đường Đường.”
Đường cái con mẹ cậu.
11
Mấy ngày sau đó, cậu em họ “thẳng tính” Lăng Hoa bắt đầu đổi đủ trò gây khó dễ cho tôi.
Cậu ta cố tình làm những món Đường Đường từng nấu cho Cố Hạo Sâm, rồi ngồi trên bàn ăn hồi tưởng quãng thời gian bọn họ bên nhau.
Lúc bà cụ đang dạy dỗ Cố Hạo Sâm thì dùng con diều từng thả cùng Đường Đường để giữa chừng kéo hắn đi mất.
0 Nhận xét